27 tháng 10, 2013

Chẳng lẽ Nhà Trắng đi làm phim ... con heo ???


Berlusconi: Hóa ra bọn Mỹ chũng bây nghe lén điện đàm của chính khách trên thế giới. Chẳng hạn như mụ Merkel ? Thế thì chắc chúng mày cũng nghe lén điện thoại của tao ?

Obama: Không. Silvio không có đâu. Bảo đảm là điện thoại của mày không bị nghe lén. Bởi vì tụi tao biết làm gì với mấy cú điện đàm của mày ? Chẳng lẽ dùng nó để làm phim ... con heo ?

Roma, 27/10/2013



Finish Italy !!!



Không phải nước Ý đang rơi xuống vực thẩm. Đơn thuần là nước Ý đang tục hậu. Đang lần lần tan biến ra tro bụi. Còn cách nói nào khác để thể hiện tình trạng bi đát hôm nay của nước Ý ? Nhất là nhìn các giải pháp mà nước Ý đang tìm cách khắc phục tình trạng khó khăn hôm nay ... thì chỉ thấy đó là những biện pháp ngày ngày đưa nước Ý vào con đường vô vọng.

Sau gần hai thập niên chót gần như hôn mê tê liệt (trong khi trong hai thập niên đó toàn cầu đang đối đầu với những thay đổi biến chuyển sâu sắc trong mọi lãnh vực), nước Ý lại bị bồi thêm một cuộc khủng hoảng kinh tế tài chánh lớn nhất kể từ thời hậu chiến của thể kỷ trước ... Một cuộc khủng hoảng có thể được xem như là hệ lụy không tránh được bởi những lỗi lầm trong quá khứ cũng như những nhược điểm và thiếu kém năng lực trong hiện tại.

Dân Ý vẫn còn lầm lẫn rằng nguyên nhân của những khốn đốn hiện nay là cuộc đại khủng hoảng kinh tế tài chính có tính khu vực ở các quốc gia Tây Âu. Trên thực tế “chuyện nước Ý” không phải chỉ đơn thuần là khủng hoảng kinh tế tài chính. Lầm lẫn bởi vì những khó khăn kinh tế tài chính chỉ là “bề nổi” của câu chuyện ... và cũng bởi vì những hệ lụy của cuộc khủng hoảng kinh tế tài chính thường là những thông số dễ so sánh và ... “dễ đọc” ... Nhất là những hệ lụy đó có “vòng quay” rất nhanh lên đời sống hằng ngày của hàng triệu gia đình Ý.

“Chuyện nước Ý” hôm nay thật  ra là một cuộc khủng hoảng sâu rộng, có thể nói là toàn diện ở mọi lãnh vực nhà nước cũng như trong các sinh hoạt của xã hội: từ cơ chế nhà nước ở khắp “ba miền”: hành pháp, tư pháp, lập pháp đến khu vực kinh tế sản xuất, đến  hệ thống tài chính ngân hàng, từ lãnh vực giao thông, y tế cho đến giáo dục văn hóa. Khủng hoảng trong các lực lượng chính trị đảng phái (tả cũng như hữu) đến các tổ chức công đoàn hay đoàn thể ban bệ. Tất cả các tổ chức từ trung ương đến địa phương hình như chỉ vận hành theo một “kim chỉ nam” duy nhất là phục vụ quyền lợi ngắn hạn trước mắt của phe nhóm hay phường hội ... bỏ qua tất cả những ích lợi chung của đất nước. Tất cả những quy luật rườm rà và quan liêu ở mọi ngỏ ngách được áp dụng hầu như chỉ để “đề kháng” từ bên trong cơ chế và chống lại tất cả những “vật thể ngoại vi” đang muốn hội nhập ... Và đấy là vùng đất mầu mỡ cho phép sản sinh hàng loạt các hô hào mị dân (italianità, orgolio nazionale, libertà ...) trên thực tế chỉ là những chiêu bài nhằm che dấu những tính toán riêng tư bè đảng.

Chỉ cần để ý ghé mắt đến cơ chế vận hành nhà nước là thấy nhan nhản những bất cập. Toàn bộ hạ tầng cơ sở hiện có của đất nước từ nhiều năm đã trở nên cũ kỹ hao mòn và không được bảo quản đúng yêu cầu, thí dụ như hệ thống đường xá cầu cống, truyền thông, thậm chí đến các mạng phân phối nước, trường học, bệnh viện. Đôi khi nguyên nhân rất đơn giản .. là vì thiếu ngân quỹ. Trong khi đó báo chí ngày ngày cứ đăng những xì-căng-đan về những công trình xây dựng hoành tráng hàng tỉ Euro ... để rồi bỏ xó nửa chừng ... vì thiếu khả thi áp dụng ... hoặc chỉ đơn giản là những công trình “ma” nhằm để bòn rút công quỹ.

Thậm chí đến các khu di tích cổ thời trước Công nguyên, vốn xưa nay vẫn được xem là “nồi cơm câu khách du lịch” ... cũng chịu số phận hẩm hiu kiểu “nhan tàn khói lạnh” khiến bị hư hỏng sụp đỗ đến độ không còn có khả năng tái thiết vì thiếu bảo quản như đã xẩy ra trong khu di tích ở Pompei hay ở ngay chính Giác đấu trường (Colosseum) nằm sừng sững ở thủ đô Roma.

Về bậc thang “âm tính” mà nói ... thì nước Ý chiếm gần hết các giải “quán quân” về những tệ nạn ở Châu Âu: từ trốn thuế đến tỉ lệ bỏ học, từ áp lực nợ nhà nước đến các bậc lương “khủng” của các đại biểu Quốc hội, từ con số tù nhân quá tải trong các trại giam đến thời gian xét xử của các vụ án kéo dài lê thê từ đời cha xuyên qua đời ... cháu, từ tệ nạn tham nhũng hối lộ và lạm quyền lạm chức  đến hiện tượng băng đảng Mafia thâm nhập vào cơ chế nhà nước và lũng đoạn nền kinh tế sản xuất,  từ các chính sách hành chánh quan liêu với hàng chục chữ ký và dấu mộc trên mỗi thứ giấy tờ chỉ đến xin phép mở cơ sở kinh tế sản xuất .... đến việc các phường hội (lobby) khống chế tất cả các sinh hoạt tự do của mỗi công dân (chỉ cần đi xin giấy phép lái taxi ... thì đã thấy đỗ mồ hôi hột ... chứ không bắt buộc phải ngó lên các nghề chuyên môn cao cấp như bác sĩ, kỹ sư, luật sư, công chứng ...). Các tệ nạn quan liêu và bất cập ăn sâu vào tâm thức của người dân đến độ gần như người ta coi như đó là ... “chuyện thường ngày ở huyện” ... và chẳng ai còn có ý chí muốn phản kháng.

Thậm chí đến hình ảnh thống nhất của một quốc gia cũng đang lần lần bị sói mòn theo năm tháng bởi các tranh giành ảnh hưởng quyền lực và kinh tế giữa các địa phương với nhau hoặc giữa địa phương với trung ương. Các đảng phái chính trị chỉ biết co cụm khăng khăng bảo vệ địa phương của mình để tiếp tục nắm giữ cử tri ... mà không cần biết đến những hệ lụy lâu dài lên toàn bộ đất nước.

Một đất nước mà hiện nay thành phần “bô lão” trong xã hội đang lần lần qua mặt thế hệ trẻ trong tuổi lao động ... khiến cho gánh nặng phúc lợi hưu trí ngày càng đè nặng lên cán cân chi tiêu nhà nước .. trong khi giới trẻ trong tuổi lao động đã ít ... mà lại không tìm ra công ăn việc làm nên lại càng không có khả năng đóng góp vào ngân sách phúc lợi xã hội.

Trách nhiệm phần lớn chắc chắn là thuộc về giai cấp lãnh đạo chính trị của các đảng phái. Trong suốt giai đoạn từ thời hậu chiến (giữa thập niên 40) cho đến đầu những thập niên 90, suốt gần nữa thế kỷ, nước Ý đã có được một ổn định chính trị nhất định và một quá trình phát triển kinh tế không kém các quốc gia Tây Âu khác ... Nhưng nhìn kỹ lại thì đấy không phải là do tài cán của giai cấp lãnh đạo chính trị đang cầm quyền lúc đó ... mà chỉ vì “thời thế” của cuộc chiến tranh lạnh, mà trong bối cảnh đó, do vị trí địa chính của mình ở vùng Địa Trung Hải, Ý đã là một “đồng minh chiến lược quan trọng” của khối NATO, khiến Mỹ đã phải “gồng mình” đổ tiền viện trợ để giữ “ổn định” chính trị ở Ý ... dù rằng Mỹ cũng thừa biết những giới hạn của giai cấp lãnh đạo chính trị Ý, nhất là của đảng cầm quyền lúc đó là đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo. Cũng phải nói thêm rằng tình trạng bị “nghiện viện trợ” không phải chỉ xẩy ra trong các đảng phái chính trị “hữu khuynh” thân Mỹ, mà chính các lực lượng chính trị đảng phái cánh tả, đứng đầu là Đảng Cộng Sản Ý, cũng đã từng được “đàn anh” Liên Xô “mớm cơm” từng ngày. Tất cả các “viện trợ”, dưới hình thức này hay hình thức khác, đã không được giai cấp lãnh đạo chính trị Ý đánh giá như một đòn bẩy để nâng cao khả năng vận hành đất nước ... mà ngược lại chính các nguồn viện trợ dồi dào, và dễ dãi (một thứ viện trợ vô điều kiện),  đó đã làm tha hóa giai cấp lãnh đạo chính trị ... làm triệt tiêu tất cả các khả năng đề kháng ... để rồi khi chiến tranh lạnh chấm dứt ... nước Ý ngày một ngày hai mất hẳn vị thế chiến lược trên sân khấu chính trị quốc tế .... và do đó các nguồn viện trợ bị cắt đứt một cách thảm hại .... như một đứa trẻ ngày một ngày hai bị cắt dòng sửa mẹ trong khi chưa hề biết học nhai học nuốt ... Thảm họa bắt đầu từ đó.


Nhưng thảm họa của Ý không phải chỉ do giai cấp lãnh đạo chính trị gây ra. Cũng cần phải thấy rõ vai trò vị trí và trách nhiệm của giai cấp tư sản Ý trong suốt giai đoạn tái thiết thời hậu chiến. Những “đại gia” đã từng nắm giữ vận mạng công nghệ sản xuất và hệ thống tài chính của đất nước. Họ đã đóng góp như thế nào trong quá trình phát triển kinh tế thời hậu chiến ? Họ đã chứng minh cho thấy khả năng và can đảm đối đầu với những thách thức kinh tế thương mãi, nhất là trong những giai đoạn bắt đầu thời kỳ kinh tế toàn cầu ? Họ đã dám “cả gan” đầu tư chính tiền bạc vốn liếng của họ vào các công trình nhầm nâng cao công nghệ tiên tiến và mở rộng khả năng cạnh tranh thương mãi ? Hay họ chỉ biết loay hoay chạy theo nắm vạt áo của giai cấp lãnh đạo chính trị để đi tìm ô dù ... và trợ cấp bù lỗ của nhà nước (điển hình nhất là ... cơ sở hàng không dân dụng Alitalia ... cứ mỗi năm ba năm ... là lại bị đe dọa phá sản ... nếu nhà nước không tìm ra phương án ... bù lỗ) ? Câu trả lời rất đơn giản: chỉ cần nhìn sự hiện diện khiêm nhường của nền công nghệ sản xuất Ý trên thị trường thương mãi toàn cầu ... giới hạn ở các mặt hàng “thời trang” hay “xa xỉ” ... trong khi các mặt hàng công nghệ cao cấp hay sản xuất đại trà ... thì đều bị các giới tư sản của các quốc gia khác đè bẹp. Hay chỉ cần đọc báo để thấy ngày nào cũng có hảng xưởng của Ý đang bị thua lỗ tục hậu vì bị cạnh tranh ... hoặc nếu còn có khả năng sản xuất ... thì lập tức bị các giới tư sản của các nước khác “thu mua” (trường hợp chót là Telecom Italia đang bị Telefonica của Tây Ban Nha thu mua).

Nhìn sang lãnh vực ngân hàng tài chính ... thì tình trạng cũng chẳng khá hơn. Trên lý thuyết thì vai trò của các ngân hàng là hổ trợ tài chính để các cơ sở sản xuất đẩy mạnh quá trình phát triển công nghệ quốc gia. Nhưng trên thực tế ở Ý thì các tập đoàn ngân hàng tài chính lại là những gánh nặng làm trì trệ phát triển lành mạnh của nền kinh tế đất nước. Phần lớn các ngân hàng thực ra chỉ là những tổ chức kinh tài của các nhóm “đại gia” với sự thông đồng của giai cấp lãnh đạo chính trị. Thông thường việc bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo các tổ chức ngân hàng tài chính không dựa trên khả năng thực sự của ứng viên ... mà chỉ là kết quả của những thỏa thuận về xếp đặt nhân sự giữa các quyền lực kinh tế và chính trị với nhau. Từ đó các quyết định vận hành của ngân hàng đều hoàn toàn tùy thuộc vào các ích lợi cục bộ của các tổ chức quyền lực kinh tế và chính trị, bỏ ra ngoài tất cả những ích lợi chung cho đất nước. Thậm chí, ở các tầng lớp thấp, các tổ chức ngân hàng tài chánh thường là những nơi để giai cấp lãnh đạo chính trị thu xếp “nơi ăn chốn ở” cho con cái, gia đình, dòng họ, bà con hay bè bạn ... thậm chí cho bồ nhí ... với chế độ lương bổng vừa “khủng” và công ăn việc làm vừa “bền”.

Hình tượng “văn minh” tiêu biểu của đất nước Ý hôm nay là một xã hội tiêu thụ “hậu hiện đại” với con số thống kê “khủng” 160 điện thoại di động cho mỗi 100 cư dân ... nhưng đồng thời cũng là một đất nước mà thống kê cho thấy là trên mỗi hai cư dân ... thì mỗi năm chưa đến có được một người đọc được một quyển sách. Một đất nước nắm giải vô địch Châu Âu với con số 4 giờ mỗi ngày mỗi người ngồi thụ động trước ti-vi để “nuốt” hết các chương trình lãm nhãm từ fiction kiểu “Hàn Quốc” cho đến các show “tài năng mới” hoặc các “talk-show” văn hóa trá hình trong đó đến người chưa hề tốt nghiệp đại học cũng có thể đàm luận về các phương pháp trị liệu khoa học hiện đại.


Toàn bộ nước Ý như đang chìm đắm trong một cơn mê muội nghiện ngập để cố tình không nhìn thấy căn nguyên bệnh trạng của đất nước ... Mê muội đến độ các chính khách mị dân liên tục thay nhau lên sân khấu mà không một khán giả nào có đủ khả năng đứng lên phản đối và rời bỏ rạp hát ....

Nếu nói rằng ... lịch sử vẫn thường hay lặp lại ... thì rõ ràng nước Ý là một bằng chứng hùng hồn nhất.

Người ta còn nhớ hai thập niên về trước cả một nền Đệ I Cộng hòa Ý hóa ra tro bụi dưới chiến dịch “bàn tay sạch” của Tòa án Milano trong các vụ án tố cáo các lãnh đạo chính trị của các đảng phái nắm quyền lúc đó về tội tham nhũng hối lộ ... để rồi hai thập niên sau nền Đệ II Cộng Hòa cũng đang đi trên con đường phá sản ... vẫn với ngòi nổ hối lộ tham nhũng. Ít ra thì ở thời Đệ I Cộng hòa ... chính khách tham nhũng còn biết cúi đầu hổ thẹn và từ bỏ quyền chức chạy tháo thân ra nước ngoài ... Còn ở thời Đệ II Cộng hòa, người bị kết án tham nhũng không những không “thèm” hổ thẹn ... mà còn dấy âm binh tố ngược lại các tòa án về các “vụ án chính trị” .... Không biết rồi mai đây, sau khi nền Đệ II Cộng hòa ra tro bụi (nếu một mai có ngày ra tro bụi) thì nền Đệ III Cộng hòa sẽ còn được “phát triển” đến đâu. Có lẽ chính sự nghi ngờ này (và kinh nghiệm của hai thập niên vừa qua) đã khiến xã hội Ý cũng không còn mấy “hồ hởi” trước những viễn ảnh “đổi mới” ... Vì cũng như tựa của một vở kịch nghệ nỗi tiếng ở Ý: “Ai bỏ cái cũ để chọn cái mới thì biết chắc cái mình bỏ ... nhưng không biết cái mình sẽ có” (*).

Thực ra thì cũng chẳng ai biết là ... ngoài việc tranh giải vô địch bóng tròn thế giới và tổ chức các màn trình diễn thời trang ... và còng lưng ra trả nợ nhà nước ..... nước Ý có thực sự là còn cần thiết trên sân khấu quốc tế nữa hay không ? Kết thúc cuộc chiến tranh lạnh đã làm nước Ý mất đi cái vị thế địa chính chiến lược quan trọng trên ván bài quốc tế ... và do đó đã làm mất “nồi cơm” của Ý. Rồi kế đến thời kinh tế thương mãi toàn cầu đã đẩy nước Ý vào thế co cụm trong cạnh tranh thương mãi ... gần như một anh bán hàng rong tỉnh lẻ.

Nhìn sân khấu chính trị của Ý trong những năm gần đây mà thấy ngao ngán. Cả một đất nước suốt gần hai thập niên ... chỉ biết chạy quanh một đại gia ... vốn có nhiều điều còn u tối trong quá trình gầy dựng sản nghiệp to tát hiện nay.

Điều đáng ngại nhất là hình như con đường sự nghiệp chính trị của đại gia cũng đang bắt đầu bước vào giai đoạn cáo chung .... nhưng các đảng phái chính trị, ngay đến cả các lực lượng chính trị đối thủ, cứ như đang bị mất phương hướng .... vì không còn cái cối xây gió để mà vung kiếm.

Hết Ý. Theo nghĩa “Finish Italy”.

Roma, 27/10/2013




(*) “Chi lascia la via vecchia per la nuova, sa quel che lascia, e non sa quel che trova” là một kịch bản sân khấu 3 màn của Giuseppe Giocosa viết năm 1870.

13 tháng 10, 2013

Khóc Đại tướng ... và khóc cho cả chính mình !!!



Nhìn những tấm hình trong đó hàng ngàn người trong dòng người vô tận kéo dài qua cả mấy khu phố đến trước cổng nhà của Đại tướng để được đốt một nén nhang và cúi đầu kính cẩn trước vong linh của con người đã đi vào lịch sử đấu tranh giữ nước của dân tộc ... mà không khỏi không có một thoáng bất ngờ. Nhất là trong dòng người xếp hàng ấy rất đông là thành phần thanh niên trẻ sinh ra và lớn lên khi đất nước đã không còn chiến tranh và Đại tướng đã trở thành một “huyền thoại lịch sử” đứng bên lề của một guồng máy đang vận hành đất nước.

Những cụ già bộ đội tay chân run rẩy được con cháu dìu đến đốt nén nhan trước bàn thờ của Đại tướng, những cán bộ đảng viên hưu trí đứng trầm ngâm mặc niệm trước vong linh của Đại tướng, những bà mẹ anh hùng liệt sĩ nước mắt lăn tròng trên khuông mặt già nua trước tấm ảnh quàng băng đen của Đại tướng ... Đó là cả một thế hệ đã một thời sống trong khó khăn cùng cực của đất nước và khổ đau nhọc nhằn của dân tộc  ... nhưng cũng đã hít thở được những giây phút hào hùng của một quốc gia nhược tiểu dám “cả gan”  đánh bại cả thực dân lẫn đế quốc. 


Nhưng còn những thanh niến thiếu nữ tuổi đôi mươi, thậm chí đến những siêu sao của nền nhạc pop hậu hiện đại ... cũng cùng với dòng người lũ lượt đến đốt một nén nhan để rồi thở dài ... như đánh mất một cái gì vô giá ?  Cùng lắm thì họ cũng chỉ “biết” Đại tướng qua những lời kể lại của thế hệ đi trước, qua những trang sách lịch sử trên ghế nhà trường, qua những tư liệu in ấn bày bán trong các cửa hàng sách, hay qua những thước phim của một thời ... Thế thì cái gì đả dấy lên trong lòng họ những cảm tình thành kính đối với một ông tướng già ... như ông nội ? (theo cách nói của Cô Tư Xứ Mũi).

Cái gì đã làm cho cả một xã hội đang ngày đêm vất vả  bươn bả chạy đi tìm đồng tiền và tiêu thụ hưởng lạc ... rồi bổng dưng như khựng lại trước tấm ảnh của Đại tướng mà trầm ngâm mặc niệm ?

Có lẽ xã hội đã thấu nhận được rằng ... sau lưng Đại tướng ... chỉ còn là một khoảng trống vô hồn ... nơi đó không còn giá trị nhân bản lẫn dân tộc. Tất cả chỉ còn là một cuộc chạy đua tha hóa kiểu cá lớn nuốt cá bé, kiểu “con quan thì được làm quan, con sãi nhà chùa thì quét la đa”.

Có lẽ hàng người vô tận trước cửa nhà Đại tướng khóc thương tiếc một vị anh hùng dân tộc ... nhưng họ cũng khóc cho chính mình ... trước một đất nước đang trên đà tha hóa với những nguy cơ mất độc lập tự chủ ... như thời cha ông của họ đã phải trải nghiệm. Với câu hỏi như một cây đinh trong đầu: "Nhưng lần tới này liệu đất nước còn “đẻ” ra được một vị tướng hào hùng như Đại tướng vừa mới mất hay không ?"

Roma, 13/10/2013

1 tháng 10, 2013

Mồ ma sống dậy ???



24 tiếng đồng hồ nữa là các lá bài trên canh bạc chính trị ở Ý sẽ được lật ngữa, và mọi người sẽ biết được là đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo sẽ sống dậy hay không: một đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo “hậu hiện đại” thời Đệ Tam Thiên Niên kỷ (Terzo Millennio), điểm hồi chuông khởi đầu quá trình “tro tàn cát bụi” của “đế chế berlusconiano”. 

Hoặc ... nước Ý lại sẽ quay ngược kim đồng hồ đi 8 tháng ... để trở lại phòng phiếu ... và “quái kiệt” Berlusconi có thể “bị” thắng cử một lần nữa ?

Không phải dễ lường trước được hết các kịch bản khả thi ... và đối với những ai có kinh nghiệm sinh sống ở Ý, nhất là trong hai thập niên vừa qua, cũng phải tâm niệm trong đầu: “ở đời ai học chữ ngờ !!!”.

Không phải dễ. Đã có quá nhiều lần ... các đối thủ chính trị tưởng đã sắp đi dự “tang lễ sự nghiệp chính trị” của Berlusconi ... để rồi hơn một lần ... Berlusconi lại hồi sinh như Chúa Jesus sống lại sau khi bị đóng đinh trên cây thập giá.

Người ta còn nhớ một buổi tối giá lạnh thứ bảy của tháng 11 năm 2011 hàng ngàn người đã tự động kéo nhau đến trước cửa dinh Tổng Thống Ý (Quirinale) vui mừng nhảy múa ca hát ... vì cứ ngỡ rằng đã “tuyệt nọc” được berlusconismo và hai thập niên đế chế của Berlusconi đã vĩnh viễn khép lại ...  Mùa thu năm 2012 ... tất cả các cuộc thăm dò ý kiến đều “phóng” các biểu đồ hiển thị cơn tuột dốc vô vọng của đảng Nhân Dân Tự Do (15%). “Thái tử” Angelo Alfano (người thường được xem là bất tài vô tướng ... nhưng trung thành với Berlusconi) và “cận thần” Renato Schifani (ngoài bất tài vô tướng ... còn được xem như là một trong những đường dây liên lạc giữa Berlusconi với Mafia) lúc đó đang “âm mưu” tìm cách “đảo chính” Berlusconi (người ta còn nhớ những sáng kiến của hai tay này đòi tổ chức “bầu sơ bộ” (primarie) để tìm người lãnh đạo đảng Nhân Dân Tự Do ... thay Berlusconi). Để rồi đến mùa xuân 2013, Berlusconi “sống dậy” giáng những cái tát tay chí tử vào mặt mấy đám quần thần toan tính âm mưu phản trắc “đế vương” ... và tiếp tục chểm chệ trên ngai vàng vừa ban phát “hồng ân” cho những ai bái đầu quy phục ... vừa răn đe hăm dọa những ai dám ngốc đầu ú ớ !!!

Mùa thu 2013. Liệu rồi lần này ... kịch bản cũ sẽ lại tái diễn ? 

So với các lần khác trong quá khứ ... thì lần này Alfano và đám “đảo chính” đã leo lên lưng cọp. Lần này thì “đồ dơ đã được phơi bày ra trước làng xóm” ... thay vì “giặc giũ trong nhà” như nhng lần khác.

Và lần này "Thái tử" Alfano đã dám cả gan tuyên bố “diversamente”.

Alfano thủ thỉ với Letta: “Enrico, tao có trong tay khoảng 30-40 mạng dân biểu đây. Và như thế là chắc chắn chính phủ của mi sẽ “thọ”. Đánh đổi lại, mi phải ráng cầm cự cho đến 2015 để tụi tao có thì giờ chuẩn bị lực lượng làm sống dậy cái mồ ma Dân Chủ Thiên Chúa Giáo.  Thực tâm mà nói ... trong cái đám mồ mà Dân Chủ Thiên Chúa Giáo này ... cũng có chổ cho mi, cho Franceschini, cho Casini .... tụi mình nói cho cùng ... cũng đã từng uống chung ao nước của Dân Chủ Thiên Chúa Giáo ... trước khi Berlusconi nhào ra phá đám. Thậm chí cũng có chổ cho cả Mario Monti. Cái tay Matteo Renzi xem ra “nổi danh” hơn mi .... khó mà mi có thể quật được nó trong cái đảng Dân Chủ ... Thôi thì đám tụi mình ngồi làm lại trang sử mới Đệ Tam Thiên Niên kỷ cho đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo ... xem ra vừa hợp tình vừa đúng ý (đồ)”. 

 Angelino Alfano, Dario Franceschini, Enrico Letta
(DD - Dân Chủ Thiên Chúa Giáo doc)

Cái lá phiếu “tín nhiệm chính phủ” mà ngay mai Enrico Letta sẽ đòi trước Quốc hội ... đang được tạo dựng xoay quanh kịch bản mà Angelino vừa nói với Enrico.

Đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo sẽ sống dậy ? Hay Berlusconi hồi sinh ?

Ngày mai mọi sự sẽ rõ ràng !!!

Và nước Ý ??? Chắc rồi lại .... rượu cũ bình mới mà thôi !!!

Roma, 01/10/2013

29 tháng 9, 2013

Con sâu làm rầu ... cả một nồi canh !!!


Chiều hôm qua 28 tháng 9, Silvio Berlusconi đã chính thức quyết định rút tất cả 5 Bộ trưởng thuộc đảng “Nhân Dân Tự Do” (Popolo della Libertà) của ông ta ra khỏi Hội Đồng Chính Phủ của Thủ tướng Enrico Letta. Và như thế là trên thực tế Silvio Berlusconi đã “khai pháo” mở màn cho kịch bản tồi tệ nhất cho nước Ý hiện nay: đó là khủng hoảng chính phủ.

Chính phủ của Enrico Letta, như người ta còn nhớ, được ra đời cách đây 5 tháng trong hoàn cảnh bế tắc chính trị ở Quốc hội vì đảng “Dân Chủ” (Partito Democratico), vốn được mang tiếng là thắng cử hồi tháng 2 vừa qua nhưng vẫn không tìm ra được đa số để lập chính phủ, và do đó Tổng thống Ý, ông Giorgio Napolitano đã bắt buộc phải chọn con đường chính phủ “đại đoàn kết” với sự tham gia của cả hai lực lượng chính trị đối địch nhau là đảng Dân Chủ và đảng Nhân Dân Tự Do, với hy vọng là tạo ra được một ổn định chính trị tối thiểu để có thể giúp nước Ý thoát ra khỏi tình trạng khủng hoảng kinh tế tài chánh.

Silvio Berlusconi biện minh cho quyết định rút nhân sự ra khỏi Chính phủ là vì chính phủ muốn tăng thuế giá trị gia tăng (tức là thuế IVA (VAT) từ 21% lên 22%) trên hàng hóa tiêu dùng. Và vẫn theo lời của Silvio Berlusconi, điều này là đi ngược lại chủ trương không tăng thuế của Đảng Nhân Dân Tự Do.

Trên thực tế thì kể từ hồi tháng 8, khi Tòa Án Tối Cao kết án vĩnh viễn Silvio Berlusconi 4 năm tù về tội gian lận thuế má, và nhất là quyết định 5 năm nghiêm cấm giữ các chức vụ nhà nước, trong đó có chức đại biểu Quốc hội, và dựa theo một sắc luật mới vừa ra đời hồi năm ngoái (còn gọi là luật Severino, tên của Bà Bộ Trưởng Tư Pháp thời chính phủ Mario Monti, Paola Severino), sắc luật mà trước đó chính Đảng của Berlusconi cũng đã bỏ phiếu thông qua, theo đó những người bị kết án vĩnh viễn từ 2 năm tù trở lên sẽ không có quyền ứng cử vào Quốc hội. Chính đây là mấu chốt đã khiến Silvio Berlusconi và Đảng Nhân Dân Tự Do của ông ta bắt đầu “tra tấn” chính phủ Enrico Letta ngày đêm với những hăm dọa cho ngã chính phủ bằng đủ mọi cách với hy vọng gây được áp lực với lên đảng Dân Chủ để tìm ra một “giải pháp chính trị đàm phán” nào đó cho phép Silvio Berlusconi vẫn có thể tiếp tục ngồi lại trong Quốc hội. Lý do rất đơn giản là vì nếu không còn giữ được chức đại biểu Quốc hội thì Silvio Berlusconi sẽ bị mất quyền miễn tố, và như thế thì ông ta cũng mất hết ô dù làm lá chắn để trốn tránh những nợ nần công lý. Như ta biết là hiện nay, sau vụ án gian lận thuế má vừa kết thúc như nói trên, các Tòa án vẫn còn đang tiếp tục xử những vụ án nổi tiếng khác như vụ “Rubygate” trong đó chính Silvio Berlusconi là nghi can trong việc “mua dâm và quan hệ tính dục với trẻ vị thành niên và lạm quyền”, hay vụ án “mua chuộc đại biểu Quốc hội” để lật đổ chính phủ trung tả của Romano Prodi hồi năm 2008.

Đặc biệt là theo lịch trình của Quốc hội thì ngày 4 tháng 10 sắp tới, dựa trên bản kết án vĩnh viễn của Tòa án tối cáo hồi tháng 8 vừa qua, Ủy ban Quốc hội đặc trách về quyền miễn tố của đại biểu sẽ bỏ phiếu để xét xem Silvio Berlusconi có  còn đáng được hưởng quyền miễn tố hay không. Nếu Ủy ban bỏ phiếu đa số bát bỏ quyền miễn tố thì sau đó toàn thể Thượng viện sẽ bỏ phiếu chấp nhận quyết định của Ủy ban. Theo các đánh giá dựa trên cán cân lực lượng giữa các đảng phái thì gần như chắc chắn là Silvio Berlusconi sẽ bị tước quyền miễn tố. Và chính đây là cốt lõi của quyết định rút các Bộ trưởng ra khỏi chính phủ.

Bởi vì rút các Bộ trưởng ra khỏi chính phủ, Silvio Berlusconi đã làm ngã chính phủ, với hy vọng là chính phủ mới sẽ không được ra đời vì không có đa số. Như thế thì Quốc hội sẽ đi đến giải tán. Nước Ý lại bắt đầu tranh cử. Và nhất là trong bối cảnh bị giải tán sớm, Quốc hội cũng sẽ không có thì giờ bỏ phiếu về quyền miễn tố của Silvio Berlusconi, và như thế là ông ta sẽ còn có khả năng tranh cử tiếp tục ... với hy vọng là thắng cử với đa số trong Quốc hội ... để thay đổi luật lệ nhằm cho phép ông ta vẫn tiếp tục làm đại biểu Quốc hội.

Tất cả mọi chuyện như thế là vẫn xoay quanh cái trục “nợ nần công lý riêng tư” của một cá nhân chứ không dính dáng gì đến vấn đề quyết định về thuế má của chính phủ như Silvio Berlusconi ngụy biện.



Câu hỏi đặt ra trước mắt là: thế thì cái gì sẽ xẩy ra trong những ngày sắp tới ?

Hiện nay người ta chỉ có thể dự đoán được hai kịch bản.

Kịch bản thứ nhất là ông Enrico Letta sẽ trở lại Quốc hội để đi tìm một đa số mới để lập ra một chính phủ mới. Chắc chắn là mô hình “đại đoàn kết” (với sự tham gia của cả hai đảng đối địch Dân Chủ và Nhân Dân Tự Do) không còn tính khả thi. Như ta đã biết là ở Hạ viện đảng Dân Chủ tự mình có đủ đa số. Vấn đề là ở Thượng viện, đảng Dân chủ cần có sự tham gia của ít nhất là một lực lượng chính trị khác để có đa số. Người ta hay nói đến khả năng một số nghị sĩ của phe Berlusconi có thể “bỏ ngũ” để cùng với lực lượng trung dung của cựu Thủ tướng Mario Monti để cùng với đảng Dân Chủ lập ra đa số mới. Khả năng khác là ngay chính một số đại biểu của Phong Trào 5 Sao cũng có thể “bỏ ngũ. Trên thc tế thì trong mấy tháng vừa qua, ngay trong hàng ngũ của Phong trào 5 sao cũng đã xẩy ra chia rẽ và một số đại biểu đã rời khỏi nhóm của Phong trào 5 sao.

Kịch bản chính phủ mới cũng là kịch bản mà Tổng thống Giorgio Napolitano mong muốn, vì đó là kịch bản “low-cost” cho nước Ý, trong nghĩa là những hệ lụy chính trị và kinh tế tài chánh sẽ giảm thiểu tối đa, tình trạng bất ổn sẽ được rút ngắn.

Kịch bản thứ hai là không tìm ra được đa số mới, Tổng thống Giorgio Napolitano bắt buộc phải tuyên bố giải tán Quốc hội trước nhiệm kỳ ... và nước Ý lại trở lại mùa tranh cử một cách vô bổ. Đây là kịch bản tồi tệ nhất cho nước Ý. Tồi tệ bởi vì trước nhất là trong cơn khủng hoảng kinh tế tài chánh, sản xuất đình đốn, thất nghiệp gia tăng ... thêm mấy tháng tranh cử, chính phủ lúc đó chỉ là “chính phủ hành chánh” nên sẽ không có khả năng đưa ra những biện pháp cụ thể để giải quyết những khó khăn của đất nước. Càng tồi tệ hơn vì trong trường hợp này cử tri lại vẫn tiếp tục đi bầu với luật bầu cử hiện hành vốn đã không cho phép Quốc hội hồi tháng 2 vừa qua có được một đa số ổn định ... và do đó rất có khả năng là Quốc hội mới cũng sẽ rơi vào cái vòng bất ổn chính trị như Quốc hội hiện nay. Trong khi đó thì rất có thể là tình trạng rối loạn này sẽ làm cho nền kinh tế tài chánh của Ý thêm tục hậu. Nợ nhà nước hiện nay đang có khuynh hướng vượt quá 3% trên tổng sản lượng quốc gia, mức độ tối đa mà Châu Âu đề ra cho các quốc gia thành viên. Nếu phải trở lại những tháng ngày tê liệt vì tranh cử ... thì chắc chắn là nợ nhà nước của Ý sẽ vượt hơn chỉ số 3%. Và điều này có nghĩa là Ủy Ban Châu Âu lại sẽ báo động và Ý sẽ phải bị “trừng phạt”.

Thực ra thì còn có kịch bản thứ ba, nhưng dựa theo các cán cân lực lượng giữa các đảng phái chính trị hiện nay trong Quốc hội thì tính khả thi của kịch bản này rất thấp: đó là Enrico Letta sẽ lập ra chính phủ thiểu số. Tức là trên nguyên tắc chính phủ không có đa số “trực tiếp”, nhưng được sự “đồng tình” từ bên ngoài của một (hay nhiều) lực lượng chính trị không trực tiếp tham gia vào Hội đồng chính phủ. Nói thẳng ra là một “đa số gián tiếp”. Nhưng điều này có nghĩa là đảng Dân chủ phải có những thỏa thuận với một số lực lượng chính trị để có được sự ủng hộ từ bên ngoài. Và nhất là một chính phủ thiểu số như thế thì “độ dày ổn định” cũng khá giới hạn, bởi vì các lực lượng chính trị ủng hộ từ bên ngoài rất có thể sẽ có những thế đứng không hoàn toàn “nhất trí” với phe của chính phủ (bởi vì nếu “nhất trí” thì họ đã trực tiếp tham gia chính phủ rồi !!!), do đó các quyết định và các chính sách của chính phủ có thể thường xuyên gặp nhiều cản trở trong Quốc hội. Tuy nhiên, kịch bản thứ ba này xem ra vẫn còn khá hơn là kịch bản đi bầu lại. Ít ra là trong thời gian của chính phủ thiểu số Quốc hội có thể nhanh chóng thay đổi luật bầu cử trước khi cử tri đi bầu lại.

Tuy nhiên cũng cần nói thêm là kịch bản đi bầu lại, dù là kịch bản tồi tệ nhất, nhưng cũng là kịch bản mà rất nhiều lực lượng chính trị mong muốn, có lực lượng thì chính thức tuyên bố là muốn trở lại bầu cử, có những lực lượng không chính thức nói ra, nhưng trong thâm tâm cũng rất muốn nước Ý đi bầu lại.

Những lực lượng chính thức tuyên bố muốn trở lại thùng phiếu là đảng Nhân Dân Tự Do của Berlusconi, đảng Liên Đoàn Phương Bắc (Lega Nord), Phong trào 5 sao.

Riêng đảng Dân Chủ thì muốn tránh kịch bản đi bầu lại, nhưng trong nội bộ của đảng không hẳn ai cũng nhất trí điều này. Đặc biệt là phe nhóm của ông Matteo Renzi, thị trưởng thành phố Firenze.

Matteo Renzi là một nhân vật “nổi cộm” hiện nay trong đảng Dân Chủ, tiêu biểu cho sự “đổi mới” trong đảng, nhất là đổi mới về nhân sự trong hàng ngũ lãnh đạo đảng, vốn bị phê phán là quá sơ cứng và không có khả năng  (và thiện chí) đấu tranh. Theo các cuộc thăm dò ý kiến thì nếu phải đi bầu lại ngay thời điểm hôm nay, thì người mà đại đa số đảng viên của đảng Dân Chủ muốn đưa ra tranh cử vào chức vụ Thủ tướng chính là Matteo Renzi. Và người ta cũng hy vọng rằng Matteo Renzi có đủ khả năng đánh bại Silvio Berlusconi (Matteo Renzi có lợi điểm là trẻ trung (38 tuổi) so với một Silvio Berlusconi đã 77 tuổi). Tuy nhiên hiện nay đa số lãnh đạo đảng Dân Chủ đang tìm đủ cách để ngăn chận “con đường tiến thân” của Matteo Renzi, điều này có nghĩa là nếu phải đi bầu lại ngay lập tức, trong hoàn cảnh tương đối thất bại của chính phủ Enrico Letta, thì Matteo Renzi sẽ có nhiều khả năng thắng cử. Ngược lại, nếu chính phủ Enrico Letta tiếp tục “thọ” với một đa số mới, việc bầu cử sẽ được dời lại ít ra cho đến mùa thu năm 2014, trong điều kiện đó, sức “công phá” của Matteo Renzi có thể bị giảm sút, một phần theo thời gian, một phần do những thành quả mà chính phủ Enrico Letta có thể đạt được. Chính vì thế mà Matteo Renzi, dù không chính thức nói ra, nhưng vẫn muốn đi đến kịch bản đi bầu lại.

Thế là nước Ý lại rơi vào khủng hoảng chính phủ.

Nhưng lần này thì đúng là ... chỉ có một con sâu ...làm rầu cả một nồi canh !!!

Roma, 29/09/2013.



26 tháng 9, 2013

Không biết ... không nghe ... không thấy ... nên không có tội !!!



Đám lãnh đạo chính trị ở Ý vừa tham quyền ham lợi, vừa bất tài vô tướng, chỉ biết lo “ao nhà” và không nhìn được gì qua khỏi “lũy tre làng” … thì ai cũng biết rồi. Ngay đến các lực lượng chính trị đảng phái cánh tả một thời là hình tượng tiêu biểu của đấu tranh công bằng xã hội ... bây giờ phần lớn cũng tha hóa hết. Đứa nào không tha hóa ... thì đảng cho ra rìa !!!

Nhưng đó là giai cấp lãnh đạo chính trị.

Cứ tưởng nước Ý bị đình đốn khủng hoảng, nợ nần chồng chất, là do tội của đám chính trị nữa bất tài nữa bất hảo .... hóa ra bây giờ mới lòi thêm ra giới manager cao cấp.

Mấy hôm nay ở Ý rùm ben chuyện cơ sở đại thụ của ngành viễn thông của Ý là Telecom Italia ... đã bị mấy tay đại gia Tây Ban Nha đang thu mua với giá rẽ mạt (vì Telecom nợ như chúa chổm, và hiệu quả năng xuất rất thấp).


Tạm thời không bàn sâu vào chi tiết sự tình như thế nào, quá khứ ra sao, tương lai mù mịt của Telecom Italia. Cái mà thiên hạ bật ngửa mấy hôm nay là khi nổ ra tin Tây Ban Nha đang thu mua Telecom ... thì anh Tổng Giám Đốc điều hành của Telecom là Franco Berrnabè, một trong những manager nổi tiếng và được đánh giá cao ở Ý xưa nay, đã bình thản tuyên bố trước Quốc hội rằng chuyện thu mua của các đại gia Tây Ban Nha .... hắn cũng chỉ biết được qua ... báo chí. Tức là khi chuyện đã xong rồi. Trước đó chẳng ai “thèm” thông báo chi với hắn cả.

Tưởng tượng trong sở làm, một anh cán bộ trung cấp thôi, có dưới tay chừng năm mười cộng tác viên, nếu để sơ hở chi đó ... rồi cả công trình đi đời .... và anh ta chỉ biết nói với ban giám đốc rằng ... anh ta chẳng được thông báo trước chi cả ... Nói như thế là tự khai rằng mình bất tài bất lực, không đủ sức kiểm soát cơ sở mà mình có trách nhiệm. Rẻ lắm thì bị giáng cấp, còn hơn nữa là bị thôi việc.

Vậy mà ở Ý, một anh Giám đốc điều hành của một cơ sở như Telecom Italia (chứ không phải là một tiệm bán tạp hóa, hay một cửa hàng ăn) ... lại bảo rằng ... “chúng nó bàn tính thu mua Telecom ... mà tôi nào có hay biết gì đâu” ... Và bởi vì không hay biết ... “nên tôi không phải chịu trách nhiệm gì cả”.

 Franco Bernabè, Giám đốc điều hành Telecom Italia

Ở đây chỉ có hai giả thuyết: một là tay manager này hoàn toàn “bất lực” thật sự, hai là hắn chỉ đóng vai giả ngu giả dại để che tội cho giai cấp chính trị (bởi vì những chức vụ cao cấp của các cơ sở đại thụ như thế này thường chỉ được bố trí thông qua các đàm phán chính trị trước đó).

Nhưng dù giả thuyết nào đi nữa ... thì qua chuyện này người ta thấy được cái thấp hèn của một giới lãnh đạo kinh tế của nước Ý, đứng không quá khỏi lưng quần của giai cấp lãnh đạo chính trị ... vốn cũng đã thấp hèn.

Các đảng phái chính trị, rồi Quốc hội, rồi các chuyên gia kinh tế ... đang ào ào tuyên bố trên các talk-show truyền hình ... quyết tâm bảo vệ độc lập quốc gia, nêu cao tinh thần yêu nước, nhất quyết không thể để cho “ngoại bang” nuốt hết nước Ý ....

Chuyện nước ngoài thu mua các cơ sở kinh tế sản xuất của Ý không phải là cái “nhân” của vấn đề. Nó chỉ là cái “quả”. Cái “quả” của một chính sách phát triển kinh tế của một giai cấp tư bản xưa nay chỉ biết dựa lên ô dù của giới chính trị thay vì phải tự đi trên đôi chân của mình, chỉ biết ngửa tay xin xỏ trợ cấp và bù lỗ nhà nước thay vì phải đầu tư chính đồng tiền của mình. Một giai cấp tư bản èo uột như thế thì chỉ có thể sống được khi thị trường còn khép hẹp trong biên giới quốc gia. Nhưng ở thời kinh tế toàn cầu, khi mà các biên giới thương mãi đang lần lượt bị đạp đỗ, thì một tư bản èo uột như thế đã để lộ ra những thấp kém của mình, thậm chí đến việc tự nhận lấy trách nhiệm cũng không làm nổi.

 Chính khách Ý, đại gia Ý, manager Ý ...

Nhưng “siêu” ở chổ là ... một ông Giám đốc điều hành tuyên bố vô trách nhiệm như thế .. mà cả Quốc hội không có được một phản biện, nói chi đến phản đối.

Có thể đây chỉ là một màn kịch giữa giới đại gia với đẳng cấp chính trị ...

Như thế thì nay mai rồi sẽ nổ ra chuyện của Alitalia (đang bị Air France “đe dọa” thu mua).

Roma, 26/09/2013




Quân tử .... tòng tử !!!



Sáng nay báo chí và các mạng truyền thông Ý rôm rả đưa tin như “bom nổ”: Các đại biểu Quốc hội của đảng của Bẹt sẽ “đồng lòng tự nguyện” từ chức đại biểu nếu ... “Đại vương” bị Quốc hội xử tước quyền Thượng nghị sĩ Quốc hội vào ngày 04/10 sắp tới.

Không biết trên thực tế rồi sẽ có bao nhiêu “đại biểu” sẳn sàng “hiến máu” ...  Nhưng đó không phải là chuyện quan trọng. 

Điều quan trọng là một lực lượng chính trị dám nghĩ đến việc “đề nghị”  đại biểu Quốc hội của mình từ chức chỉ vì ông xếp của đảng ... bị kết án vĩnh viễn về tội gian lận thuế má ... có nghĩa là chính thức xem như các đại biểu chỉ là những “nhân công” của một cơ sở kinh tế không hơn không kém. Chủ nhân có vấn đề thì nhân công có bổn phận (vì nồi gạo) bảo vệ chủ .... 

Như chó bảo vệ chủ nhà.



Sách sử kể là ở bên Trung Quốc dưới thời phong kiến ... có tục lệ là khi Vua chết ... thì phải chôn sống theo Vua các nữ tì (các bồ nhí của Vua). Các Hoàng hậu chính thức thì được “miễn” vì còn phải sống để phò “Vua con” (Phu tử tùng tử là thế !!!).

Không biết vì sao mà khi đọc tin về các Đại biểu Quốc hội của Bẹt ... tôi lại nghĩ đến cái tục lệ quái gỡ của Trung Quốc dưới thời phong kiến.

Quân tử ... tòng tử.
Tòng bất tử bất trung !!!

(Vua chết thì bầy tôi phải chết theo Vua,
Không chết theo Vua là không trung với Vua).

Ha ha ha !!!

Chắc bây giờ ở Trung Quốc người ta cũng đã bỏ cái tục lệ nầy lâu rồi ... Vậy mà bên Ý vẫn còn giữ cái tục lệ này ....


Quái gỡ thật.

Roma, 26/09/2013