22 tháng 3, 2015

Môi trường cây xanh ... chuyện ta chuyện người !!!



Tối qua trong một buổi trà dư tửu hậu với một vài bè bạn người Ý, câu chuyện rơi vào vấn đề môi trường cây xanh, bởi vì có một bà bạn thừa hưởng gia tài cố cựu của ông bà để lại một cái biệt thự to đùn nằm ngay trên đồi Aventino (một trong bảy ngọn đồi của thành phố Roma, nằm ngay trong trung tâm thành phố, đối diện với đồi Palatino – là cái nôi của thành phố Roma –, cách Giác Đấu trường Colosseo chừng non một cây số đường chim bay). Bà này than rằng trong vườn của ngôi biệt thự có hai cây thông to tướng, lâu đời, không biết bao nhiêu năm tuổi, nhưng nhìn thân cây thì bà nghĩ dòm dèm cũng cả trăm năm. Nhưng cây già quá, mỗi lần mưa to gió lớn, hai cái cây cứ lắc lư, bà ta lo có hôm nó “bay” thẳng xuống ngôi biệt thự … thì coi như tan cả cái gia tài. Bà muốn mướn thợ đến hạ nó đi để “phòng hậu hoạn”. Nhưng mấy tháng trôi qua, mà bà vẫn chưa làm được, và bà cũng không biết là có thể làm được hay không. Chuyện đơn giản là vì “theo luật” thì cây đúng là nằm trong vườn nhà bà (tức là tài sản riêng), nhưng cây cũng lại là “tài sản môi trường” của thành phố. Không ai được quyền tự tiện chặt đốn … Bà phải làm đơn lên Ủy ban quản trị - đặc trách môi trường cây xanh của thành phố để xin phép (với tất cả các lý do về an toàn nếu rủi cây ngã). Nhưng cho đến nay, bên thành phố vẫn chưa có quyết định, vì họ còn đang điều nghiên cứu xét lợi hại như thế nào. Bà cũng nói thêm là, trong trường hợp thành phố đồng ý, cấp giấp phép, thì bà sẽ được quyền đốn cây, nhưng tất cả các phí tổn hạ cây đốn cây … là bà phải hoàn toàn tự chi trả.

Nhớ hồi năm 2008, ở thành phố Roma cũng rầm rộ chuyện có mấy cây đại thụ ở trên một công viên be bé ngay trước bên tay phải của quảng trường Venezia cần phải bị hạ đốn để xây dng đường hầm cho tuyến đường Metro C chạy ngang qua quảng trường. Chỉ có mấy cây đại thụ, mà lý do kỹ thuật cũng có, thế mà các phong trào dân sự, các tổ chức môi trường cây xanh cũng đình đám kiện cáo, khiến Ủy ban quản trị thành phố phải ngưng một thời gian triển khai làm đường hầm chờ các “cơ quan có chức năng điều nghiêng”. Sau đó thì kết cuộc mấy cây đại thụ cũng bị hạ đốn, công luận báo chí cũng rôm rả một thời.




 Các cây đại thụ trước quảng trường Venezia sẽ bị hạ đốn để xây đường hầm cho tuyền Metro C (2008)

Tôi ngồi nghe bà bạn than thở, trong đầu nghĩ đến chuyện lãnh đạo thủ đô Hà Nội đã “tự sướng” quyết định chặt bỏ hơn 6 ngàn cây xanh của thành phố để tân trang lại thành phố (?) mà không cần phải hỏi ý kiến ai, lại càng không cần nghe công luận của người dân …. 

Trong một xã hội toàn trị, không có phân quyền rỏ rệt, tất cả chỉ do một “tổ chức duy nhất” lãnh đạo từ A đến Z, các ban bệ chỉ là vừa để chia chác ghế, vừa để làm cây kiểng, thì làm gì có chuyện ngồi nghe công luận. Người ta còn có thể xem thường công luận trên hàng ngàn chuyện trọng đại hơn, có khi có hệ lụy đến cả vận mạng của đất nước … thì xá gì mấy ngàn cây đại thụ già nua cằn cỗi ?

Cái nực cười là … nếu chừng vài tháng tới, có một tổ chức quốc tế nào đó phát động tuần lễ môi trường cây xanh thì chắc lãnh đạo Hà Nội cũng sẽ tích cực tham gia, bỏ ngân quỹ nhà nước ra chừng vài tỉ … để làm các cuộc mít tinh, hội thảo, hay mua chừng dăm ba cây cam cây quýt đâu đó đem “gắn” ở một vào công viên, rồi mời các đại diện của tổ chức quốc tế đến chụp hình cùng lãnh đạo thành phố … để thấy thủ đô Hà Nội ta cũng … bằng anh bằng chị !!!

Roma, 22/03/2018

15 tháng 2, 2015

Ukraine, Hy Lạp, Libya … và an ninh Châu Âu.



Vấn đề là an ninh của Châu Âu. Dù muốn dù không, trước sau gì thì Châu Âu bắt buộc cũng phải đối đầu với vấn đề an ninh của chính mình. Trong suốt hơn nửa thế kỷ kể từ sau khi chấm dứt Đệ II Thế chiến, Châu Âu đã “may mắn” tránh phải đối đầu vấn đề an ninh. Bởi vì trong suốt thời gian chiến tranh lạnh Châu Âu đã “ủy thác” toàn bộ vấn đề an ninh cho hai siêu cường thế giới lúc bấy giờ là Mỹ và Liên Xô, và cho đến khi chiến tranh lạnh chấm dứt, và Liên Xô bị sụp đổ, thì vấn đề an ninh của Châu Âu vẫn tiếp tục được Mỹ lo gánh vác trong thời đại “đơn cực”.

Nhưng bây giờ thì tình hình không còn như thế. Đã có quá nhiều “nhân vật mới” xuất hiện trên sân khấu quốc tế khiến các thế cờ địa chính trị cũng đang bắt buộc có những thay đổi. Và xem ra Châu Âu vẫn tiếp tục không có một khả năng nào để ứng phó với tình hình an ninh cho chính mình trước các thế trận mới đang diễn ra dồn dập.

Ukraine, Hy Lạp, Libya: cả ba cuộc khủng hoảng hiện nay đều có tác động đến vấn đề an ninh của Châu Âu – kể luôn cả cuộc khủng hoảng của Hy Lạp vốn thông thường được công luận hiểu như “chỉ là” một cuộc khủng hoảng mang nội dung kinh tế tài chính. Nhưng có cuộc khủng hoảng kinh tế tài chính nào mà không có tác động đến vấn đề an ninh ? Thậm chí trong lịch sử cũng đã có những cuộc chiến tranh xẩy ra mà ngòi nổ thường bắt đầu bằng những cuộc khủng khoảng kinh tế tài chính.

Trong những ngày gần đây một số báo chí phương Tây đã có những lời ca tụng ngợi khen bà Thủ tướng Đức Angela Merkel trước những năng động của bà: nhảy từ bàn đàm phán này sang bàn đám phán kia. Nhất là việc bà đã có công sức đàm phán với Putin để tránh cho Châu Âu có thể phải hứng chịu một cuộc chiến tranh ngay trong sân nhà. Nhưng có lẽ những lời ca tụng ấy hơi quá sớm (hoặc có chăng chỉ là những tuyên truyền để làm tăng thêm ảnh hưởng chính trị trong công luận chống lại một khả năng gây chiến tranh ở Châu Âu). Bởi vì, nếu ta đọc kỹ các tuyên bố, các nội dung kết quả của cuộc đàm phán …. thì phải công tâm mà nói bà Merkel cũng chẳng thu được bao nhiêu thành công trong các đàm phán với Putin … ngoài cái “thỏa hiệp đình chiến” khá mong manh và cũng không biết là sẽ “thọ” được bao lâu bởi vì trong quá khứ các cuộc đình chiến ở Ukrane đều đã bị các bên cố tình vi phạm ngay từ lúc chữ ký chưa ráo mực, và nhất là khi các bên tham chiến hầu như chẳng bên nào thèm để ý đến những “mệnh lệnh” đến từ cấp trên.

Riêng Putin thì xem ra cho đến nay chiến lược của hắn vẫn là phải tạo ra cho được một “hành lang” nối liền trực tiếp Nga với vùng Crimea (mà hiện nay, “các bên” đàm phán trên thực tế đã mặc nhiên công nhận như là một phần lãnh thổ chính thức của Nga) … và “hành lang” này bắt buột phải chạy xuyên suốt qua các vùng đất của Ukraine vốn đang nằm dưới sự kiểm soát của quân “phiến loạn” thân Nga (vùng đông-nam Ukraine).

Đó là chưa nói tới các vị trí ban đầu của các bên khi ngồi vào bàn đàm phán: chưa ngồi vào bàn đàm phán những cả bà Merkel lẫn ông Hollande (thêm vào đó là bà Cao Ủy Federica Mogherini của Ủy Ban Châu Âu) đều đồng thanh tuyên bố là “nhất quyết loại trừ” khả năng hổ trợ vũ khí cho Kiev. Vào bàn đàm phán, chưa biết Putin sẽ giở những trò ma giáo nào … nhưng tuyên bố như thế thì chẳng khác nào như mời ông … cứ tùy tiện … rồi chúng tôi sẽ tùy nghi xử lý !!!

Một trong những lý do để bà Merkel có thái độ khá “mềm mỏng” với Putin … là vì Nga là một “nước láng giềng” của Châu Âu, do đó dù muốn dù không cũng phải giữ tối thiểu một quan hệ hữu hảo để “đôi bên có thể cùng chung sống”. Một số báo chí hơi bạo miệng thì cho rằng bà Merkel vẫn còn bị cái não trạng của một người lớn lên dưới chế độ của DDR (Đông Đức). Đúng là Nga là láng giềng, là nước lớn … nhưng bà Merkel cũng chẳng bao giờ tuyên bố phải làm gì để đối phó với người láng giềng khổng lồ này. Mấy chục năm về trước thì Liên Xô vẫn là một anh láng giềng khổng lồ đấy chứ … nhưng đâu phải vì thế mà cả Tây Âu phải nhào vô Liên minh Varsavia đâu ? Ngược lại, phân nửa Châu Âu đã nhào vô NATO vốn là cái gai trong mắt của anh láng giềng khổng lồ Liên Xô. Trước khi ngồi vào bàn đàm phán mà đã tuyên bố rằng Nga là anh “láng giềng to lớn” … thì cũng như gián tiếp cho thấy là đã … chịu phủ phục ngay từ đầu.

Bây giờ nhìn sang vấn đề đàm phán về nợ của Hy Lạp. Vấn đề này cũng sẽ có những tác động lên vấn đề an ninh của Châu Âu. Trước đây có người đã tuyên bố rằng cần phải áp dụng những “tiêu chuẩn chính trị” khi đàm phán với chính phủ Hy Lạp. Nói như thế thì cũng khá đúng, dù rằng chưa ai nói rõ “tiêu chuẩn chính trị” ấy là những tiêu chuẩn gì trong trường hợp của Hy Lạp. Có lẽ phải nói là “tiêu chuẩn địa chính trị” thì thực tế hơn: bởi vì về các quan hệ truyền thống thì ai cũng biết là Hy Lạp rất gần với Nga, và điều này phải luôn luôn được xem như là một trong những yếu tố hàng đầu khi đánh giá các vấn đề của Hy Lạp. Như chúng ta đã thấy là Putin đã không để mất thời gian khi tuyên bố rằng Nga (dù rằng đang gặp một số khó khăn về kinh tế tài chính hiện nay vì hệ lụy của các chính sách cấm vận và trừng của Tây Âu trong vấn đề Ukraine và vì giá dầu khí xuống giá) sẳn sàng … cho vay ưu đãi Hy Lạp. Cũng như các lãnh đạo của Syriza đã tuyên bố là Hy Lạp sẽ bỏ phiếu chống lại bất cứ những biện pháp trừng phạt của Châu Âu đối với Nga trong vấn đề Ukraine. Đó là chưa nói đến việc Syriza cũng tuyên bố sẽ chống lại việc bỏ phiếu thuận TTIP (Transatlantic trade and investment partnership), hiệp định tự đo thương mãi giữa Mỹ và Châu Âu.

Ở trong các giới lãnh đạo của Bruxelles hiện nay đang có một câu hỏi: nên tiếp tục giữ Hy Lạp, không chỉ trong khối đồng Euro mà ngay cả trong UE … để rồi Hy Lạp sẽ trở thành “đạo quân thứ năm” của Mạc Tư Khoa ? Hoặc là thẳng tay hất Hy Lạp ra ngoài … nhưng như thế là sẽ trực tiếp dâng Hy Lạp cho Nga trên một cái khai bằng vàng. Ở đấy mới thấy vấn đề “đi” hay “ở” của Hy Lạp không phải chỉ đơn thuần là “tài chính”, hay là vấn đề “nguyên tắc” của UE, mà là vấn đề thuần túy “địa chính trị”, và tức là vấn đề an ninh của Châu Âu.

Tới vấn đề Libya thì Châu Âu lại càng tỏ ra … cực kỳ lúng túng. Trong các cuộc khủng hoảng, có lẻ Libya là một cuộc khủng hoảng cực gần Châu Âu (và coi như là sát hông của Ý). Đồng ý là Chính phủ của Matteo Renzi đã nhiều lần trước báo động với Châu Âu vấn đề Libya … nhưng xem ra cho đến nay các hồi chuông báo động của Chính phủ Ý cứ như là nước đổ đầu vịt: thứ nhất là do sự “hờ hửng bất quan tâm” của Mỹ (trong khuông khổ NATO), và lý do thứ hai là Châu Âu hoàn toàn thiếu khả năng chính trị Châu Âu, mỗi quốc gia thành viên của UE nhìn vấn đề Libya theo cục diện và ích lợi riêng tư của mình: Ý có quyền lợi của Ý, Pháp có quyền lợi của Pháp, Đức thì lại không muốn dây dưa vào đấy … Để rồi hôm nay cái gọi là nhà nước Hồi giáo IS đang bắt đầu lan rộng đến Libya, và Châu Âu vẫn tiếp tục ngồi đó bất động và bất lực bởi các quyền lợi cục bộ mâu thuẩn nhau giữa các nước thành viên. Và có lẽ câu hỏi cần phải được đặt ra là liệu Châu Âu nói chung, và Ý nói riêng, có khả năng phòng chống lại một cuộc tấn công tên lửa của IS từ một địa bàn trên đất Libya ? Câu hỏi rất đơn giản. Và Châu Âu vẫn cứ loay hoay đi tìm câu trả lời …

Và loay hoay đi tán dương khen thưởng bà Angela Merkel.

Roma, 15/02/2014 

9 tháng 2, 2015

Báo động Grexit.



(Chuyển ngử theo bài báo “L’allarme Grexit” của đặc phái viên Federico Rampino ở New York đăng trên nhật báo “la Republica” ngày 08/02/2015


Giới báo chí gọi là “Grexit”: “Greek Exit”. Kịch bản trong đó Hy Lạp có thể ra khỏi hệ thống đồng Euro đang trở lại thành đề tài “hot” mấy hôm nay trong giới lãnh đạo chính trị và kinh tế tài chính Tây phương. Các chính phủ Tây Âu, từ Bá Linh đến Hoa Thịnh Đốn, từ Bruxelles đến Roma, tất cả đều đang “phân tích” kịch bản này. Các câu hỏi vẫn là những “câu hỏi muôn đời”: Tổn thất bao nhiêu ? Thiệt hại bao nhiêu ? Lợi lộc bao nhiêu ? Đứa nào lỗ ? Đứa nào lời ?



“Grexit” là một hiện tượng “vô tiền (nhưng chưa hẳn sẽ) khoáng hậu”: cho tới nay các văn bản luật lệ của hệ thống tiền tệ Euro chỉ dự trù …. “vào” mà thôi. Không có điều khoảng nào quy định “ra”. Trong khu vực Eurozone người ta chỉ “vào” chứ chưa ai nghĩ đến việc “ra”. Việc ra khỏi hệ thống Euro là một kịch bản “ngoại lệ” của hệ thống Euro.

Vấn đề không phải là “đồng ý” hay “phản đối” những quyết định đối với Hy Lạp.

Vấn đề là (bất cứ một quyết định nào) sẽ có những phản ứng, những tác động, những hệ lụy ra sao đối các quốc gia thành viên khác.

Hiện nay có hai “trường phái”. Trường phái thứ nhất, được gọi nôm na là trường phái “gánh nặng” (“ballast” theo tiếng Anh, ở Ý họ gọi là “zavorra”). Trường phái này hiện nay rất phổ thông ở Đức: Hy Lạp bị xem như là một gánh nặng, một thi thể không còn sinh lực, và nếu hất được nó ra khỏi con tàu Euro thì như trút bỏ được gánh nặng, con tàu Euro sẽ lấy lại vận tốc.

Trường phái thứ hai được gọi nôm na là “tiền lệ” (precedent): “Grexit” sẽ tạo ra một tiền lệ, có nghĩa là trong “câu lạc bộ Euro” người ta có thể “thoải mái ra vào”, và điều này sẽ tạo ra những câu hỏi đối với những trường hợp “khác” như Ý, Tây Ban Nha. Kết quả là thị trường tài chính thế giới, trước khả năng “ra vào như đi chợ” sẽ đòi hỏi những bảo đảm lớn hơn để bảo kê nợ nhà nước của các quốc gia này: diễn nôm ra là các công trái phiếu nhà nước của Ý và của Tây Ban Nha sẽ phải chịu lãi xuất rất cao vì các nhà đầu tư đòi lãi xuất cao nếu công trái phiếu đó không có “ổn định” trong hệ thống Euro.


Trước mắt là có rất nhiều tiếng nói của “cơ chế” bác bỏ kịch bản “Grexit”. Chẳng hạn như ông chủ tịch của Eurogroup, Jeroen Dijsselbloem (Hà Lan), đã vội tuyên bố rằng “chẳng có bản nội quy hay hướng dẫn để Hy Lạp có thê ra khỏi Euro”.

Tiếc là trong khi các “cơ chế” Euro đang tìm cách hảm phanh thì ngay chính Hy Lạp lại đang có khuynh hướng nhìn “Grexit” như là … “thần dược” (panacea), một thứ thuốc tiên .. uống vào là Hy Lạp trị dứt được cơn bệnh quái ác mà cái quốc gia nhỏ bé trên vùng biển Địa Trung Hải đã phải hứng chịu từ sáu năm nay: thắt lưng buộc bụng (austerity): Hy Lạp sẽ trở lại đồng tiền dracma … và cứ thế mà tha hồ …. phá giá … và càng phá giá thì càng … đẩy nền kinh tế nhà nước Hy Lạp tăng trưởng: boom xuất khẩu (hàng hóa xuất khẩu Hy Lạp sẽ rẻ hơn), boom du khách (du lịch sang Hy Lạp sẽ rẻ như bèo), nhà nước không còn phải lo vướn bận việc cắt xén ngân sách (tha hồ in tiền), và công ăn việc làm sẽ gia tăng. Một kiểu “happy-end” trong mấy cuốn phim ướt át của Holywood.

Tất cả những điều vừa kể trên có thể sẽ đưa đẩy bà Angela Merkel, ông Mario Draghi, và cả Alexis Tsipras … đến những quyết định kiểu … “một đi không trở lại” ? Dù rằng có thể đó là những quyết định dựa trên những tính toán sai lầm ?

 A grexit – the only way to enable a well-functioning eurozone?
(from http://www.macroeconomicus.com)

a grexit – the only way to enable a well-functioning eurozone? - See more at: http://www.macroeconomicus.com/?page_id=2671#sthash.JRWKsUfk.dpuf
a grexit – the only way to enable a well-functioning eurozone? - See more at: http://www.macroeconomicus.com/?page_id=2671#sthash.JRWKsUfk.dpuf


Theo tờ tuần báo Der Spiegel của Đức thì chính phủ Bá Linh đã không còn mất ăn mất ngủ trước một khả năng “Grexit” (cách đây vài năm thì đúng là một nỗi ám ảnh hãi hùng cho Bá Linh). Và đến cả chính phủ Hoa Thịnh Đốn cũng không còn mấy “khoắc khoải” về một sự ra đi của Hy Lạp. Theo lời của một quan chức cao cấp của chính phủ Đức có mặt ở Hoa Thịnh Đốn mấy hôm nay thì ... “Grexit … họa chăng sẽ là một đại họa cho người Hy Lạp, chỉ riêng cho người Hy Lạp. Đối với khu vực Eurozone sẽ là một cú sốc … khá khiêm nhường, chẳng đủ sức gây sóng gió. Nền kinh tế Hy Lạp quá bé so với toàn thế giới, (2% trên tổng số PIL của Châu Âu, và chỉ zero phẩy mấy đối với PIL của thế giới), do đó Grexit sẽ là một “non-event”.

Cả hai “trường phái” vừa kể trên có thể “liên minh” với nhau, cùng “hợp đồng tác chiến” với nhau: dân Đức thì tin là Grexit càng chỉ có lợi cho Đức, dân Hy Lạp thì tin vào “thần dược” dracma để khôi phục lại nền kinh tế.

Theo một nghiên cứu của IFO, một viện nghiên cứu kinh tế của Đức, thì kịch bản “Grexit” là kịch bản tốt nhất cho Đức. Cho dù các ngân hàng chủ nợ của Đức có thể bị thất thoát, nhưng nói cho cùng nước Đức vẫn … còn lời: trong trường hợp Grexit Đức sẽ mất khoảng 75,8 tỉ Euro, nhưng để cứu Hy Lạp thì Đức sẽ phải chi ra 77,1 tỉ. Thế là có lời.

Tuy nhiên trung tâm nghiên cứu Bruegel của Bruxelles và Ieseg School of Management ở Lilla, đưa ra hai kết quả ngược lại. Nếu Hy Lạp rút ra khỏi đồng Euro, và trở lại đồng tiền dracma thì có nghĩa là tất cả các hoạt động kinh tế tài chính của Hy Lạp, kể luôn cả các hợp đồng vay nợ, các tài khoảng ngân hàng,  sẽ được chuyển đổi sang đồng dracma. Và đầu tiên là sẽ nổ ra hàng loạt các vụ kiện tụng tranh chấp, nhất là đối với những đối tác tài chính nước ngoài, vốn đòi phải được thanh toán bằng đồng Euro, và đấy là những tranh chấp kiện tụng ra các tòa án thường kéo dài rất lâu, rất tốn kém, và cũng không có gì chắc chắn. Và trước mắt là ở Hy Lạp sẽ nổ ra sự hốt hoảng lo mất giá trị đồng tiền có trong ngân hàng: sẽ diễn ra cảnh xông đến các ngân hàng để rút tiền ra, tẩu tán tiền ra ngoài (thực ra thì giới giàu có và quyền chức ở Hy Lạp chắc cũng đã tẩu tán phần lớn tiền bạc ra ngoài rồi). Kế đến là đồng dracma sẽ được phá giá, có thể đến 50%, để nâng cao khả năng cạnh tranh xuất khẩu. Trên thực tế thì hiện nay để nâng cao cạnh tranh xuất khẩu các cơ sở sản xuất của Hy Lạp đã “áp dụng tự động” giảm giá “khuyến mãi” 50% trên giá chính thức rồi. Song song đó là nền kinh tế du lịch: bãi biển và nắng ấm của Hy Lạp sẽ rẻ gấp bội so với bãi biển của Ý hay của Tây Ban Nha. Nhưng ngược lại, Hy Lạp sẽ phải trả giá rất đắc về “đối nội”: tất cả các mặt hàng nhập khẩu: dầu khí, nguyên liệu, sản phẩm cao cấp … đều tăng giá, và do đó sẽ đẩy lạm phát lên cao, từ đó giá trị và sức mua của các tài khoảng tiết kiệm của xã hội sẽ bị bào mòn. Trong kịch bản này, Hy Lạp cũng sẽ bị loại ra khỏi thị trường tài chính thế giới (chẳng ngân hàng nào sẽ cho Hy Lạp vay nợ) giống như đã xẩy ra với Argentina độ nào. Kết quả là các ngân hàng Hy Lạp sẽ phá sản … và chính phủ Tsipras có lẽ sẽ phải bắt buộc “quốc hữu hóa” các ngân hàng này … và điều này có nghĩa là sẽ phải cứu các ngân hàng Hy Lạp bằng chính ngân sách nhà nước Hy Lạp … và có nghĩa là chính phủ Hy Lạp lại sẽ phải tăng áp lực thuế … dù rằng rất có thể là chinh sách thuế sẽ “công bằng” hơn hiện nay (đánh thuế mạnh vào giới giàu có).

Đó là những “mặt trái” của kịch bản Grexit.

Các cơ quan nghiên cứu còn đi xa hơn một bước. Áp dụng kịch bản Grexit vào các trường hợp như Ý và Tây Ban Nha .

Vẫn theo các cơ quan nghiên cứu nói trên thì trong trường hợp Ý … kết quả sẽ có một thay đổi … theo chiều hướng tích cực. Phá giá đồng dracma không tạo ra được bao nhiêu thuận lợi cho Hy Lạp, bởi vì Hy lạp không có nhiều cơ sở sản xuất hàng xuất khẩu. Trong khi Ý thì ngược lại: Ý là một siêu cường xuất khẩu Châu Âu, chỉ sau có Đức. Và do đó trong trường hợp của Ý, phá giá đồng lire có thể giúp Ý nâng cao khả năng cạnh tranh thương mãi đáng kể. Nhưng còn lại những mặt trái khác thì những gì đã nói trong kịch bản Grexit sẽ y hệt trong trường hợp của Ý.

Câu hỏi đặt ra là: tại sao lại “liên đới” Grexit với viển ảnh của Ý và Tây Ban Nha ? Bỏ ra một bên các lập luận chính trị mị dân và ái quốc cực đoan của các lực lượng chính trị bài ngoại (như Lega Nord, như Fratelli d’Italia, như 5 sao), vấn đề là khi đã xảy ra một lần … thì tại sao không thể xảy ra lần thứ hai, thứ ba ? Nếu đã có thành viên rút ra khỏi câu lạc bộ, thì điều này có nghĩa là ai muốn vào thì vào, ai muốn ra thì ra. Vấn đề nằm ở chổ là khi thị trường tài chính nhận ra được “khả năng ra vào thoải mái” này … thì lập tức sẽ nổ ra các kế hoạch đầu cơ lên công trái phiếu của các quốc gia có khả năng “ra”: các công trái phiếu của nhà nước Ý hay của Tây Ban Nha sẽ phải chịu tiền lãi rất cao bởi vì các nhà đầu tư, trước viển ảnh “rút ra”, sẽ đòi hỏi phải được trả lãi cao trước khi họ mua công trái của Ý hay của Tây Ban Nha với “hiểm nguy” là những công trái phiếu này có thể sẽ trở thành “giấy vụn” khi Ý hay Tây Ban Nha ra khỏi đồng Euro. Kết quả cuối cùng là ngân sách nhà nước Ý hay của Tây Ban Nha càng có thêm gánh nặng lãi xuất.

Trở lại kịch bản Grexit. Người ta quên không chú ý đến con gấu Nga vẫn còn đang ngồi đó đợi thời cơ để sẳn sàng dang rộng hai tay đón Hy Lạp vào quỹ đạo của Putin.

Roma, 09/02/2015

 chuyển ngữ


9 tháng 1, 2015

Biến dạng lần thứ hai của Hồi Giáo


(Nguyên tác bài này mang tên "La seconda mutazione dell'islam" của Bernard Guetta đang trên trang web của "Internazionale")
 http://www.internazionale.it/opinione/bernard-guetta/2015/01/09/la-seconda-mutazione-dell-islam

 
Ở thế kỷ trước nếu có ai đó ngồi giải thích cho những người ở xứ Ba Tư  về sự tàn bạo của các cuộc thánh chiến đã một thời làm điên đảo Châu Âu, chắc chắn là người nghe sẽ kết luận rằng tất cả dân Châu Âu là những dân tộc man ri mọi rợ. Ngày nay cả thế giới Ả Rập Hồi Giáo (arabomusulmano) cũng đang nằm trong tình trạng hỗn loạn trầm trọng, và sau vụ thảm sát hai (ba) hôm vừa qua làm cho nước Pháp bàng hoàng thì người Châu Âu cũng có một phản ứng tương tự: tất cả (người Ả Rập) đều là mọi rợ, cuồn điên khát máu. Nhưng ở đời người ta không thể nào có thể chống lại một sự điên cuồng mà không đi tìm hiểu những nguyên nhân cội rễ của nó.

Chủ nghĩa Hồi giáo (l’Islamismo), vốn là một công cụ chính trị của Hồi giáo (l’Islam), được ra đời tại Ai Cập và những thập niên 20 của thế kỷ XX, khi giáo sĩ Hồi giáo (imam) Hassan al-Banna cho rằng phải đấu tranh chống lạiquyền của phương Tây ở các quốc gia Ả Rập bằng cách tái khẳng định bản sắc tôn giáo của người Ả Rập. Trong vòng chưa đầy mười lăm năm, phong trào Huynh đệ Hồi giáo (Fratelli musulmani) đã lên thu hút hơn hai trăm ngàn người đã nhanh chóng trở thành lực lượng đối lập thực sự và duy nhất chống lại các chế độ độc tài hậu thuộc địa (các chế độ hoặc thân phương Tây hay thân Liên Xô) vốn lúc ấy đang ra tay tàn sát các phong trào đấu tranh dân chủ.

Cái “Hồi giáo chống lại các chế độ độc tài thời ấy một Hồi giáo bảo thủ nhưng không cuồng tín và tàn sát. Nhưng cuộc chiến ở Afghanistan (1979-1989) đã làm thay đổi tất cả mọi thứ: bởi vì để chống lại Liên Xô,  Hoa Kỳ đã quyết định xây dựng các binh đoàn Hồi giáo đến từ tất cả các nước Hồi giáo. Những đội quân này được CIA trang bị được chính Ả Rập Saudi (đồng minh lớn nhất của Mỹ trong khối Ả Rập) tài trợ, và chính các binh đoàn Hồi giáo này đã đóng góp phần lớn trong việc đánh bại Liên Xô, nhưng đồng thời chính những binh đoàn này đã trở thành cái nôi của chủ nghĩa “Hồi giáo thánh chiến cực đoan” (Jihadism), một hình thức mới của chủ thuyết bạo lực Hồi giáo, hiếu chiến và cực kỳ cuồng tín. (1)

Sau khi chiến tranh Afghanistan kết thúc với sự rút lui của Liên Xô, các chiến binh của các binh đoàn Hồi giáo cũng trở về quê hương xứ sở của họ, và sau khi Liên Xô sụp đổ, các chiến binh Hồi giáo này cũng bắt đầu tấn công vào các chế độ cầm quyền ở các vùng Ả Rập (thí dụ như trường hợp ở Algeria) với mục tiêu triệt hạ đế quốc Mỹ. Và chính quá trình này đã đẻ ra Al Qaeda, một tổ chức vũ trang với khái niệm “cứu rỗi” chinh phục tôn giáo, và dẫn đến sự kiện “11 tháng 9” ở Mỹ. Sau đó thì Al Qaeda cũng đã bị đánh bại trước một mặt trận gần như thống nhất (dù với nhiều lý do riêng tư khác nhau) của đại đa số các quốc gia trên thế giới.

Ngày nay jihadism đang trở lại “thời thượng” nhờ vào sự kiện “Nhà nước Hồi giáo” (IS – Islamic State), và đây là sự biến dạng lần thứ hai của chủ nghĩa Hồi giáo. Tính cứu rỗi của Hồi giáo đang dần dần trở thành một thứ mặt nạ được tận dụng để tuyên truyền động viên trong quá trình tuyển dụng người tham gia vào cuộc thánh chiến. Trong khi đó, mục tiêu chính của Nhà nước Hồi giáo” là nặn ra một “quốc gia” thuộc sắc tộc Sunni nằm giữa hai quốc gia Iraq và Syria. Trên thực tế đây không còn là một cuộc đụng độ giữa đức tin bọn vô đạo (tức là không phải là một cuộc đụng độ giữa Hồi giáo và Tây phương vô đạo), mà là một trận chiến của đạo Hồi chống lại đạo Hồi, của sắc tộc Sunni chống lại sắc tộc Shiite, của Ả Rập Saudi chống lại Iran.

Bàn cờ địa chính trị ở Trung Đông chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi trong cuộc thánh chiến hiện nay, nhưng đồng thời những hành động tàn bạo của “Nhà nước Hồi giáo” (IS) cũng cho thấy tính chất “lạc hậu liên tục” của chủ thuyết Hồi giáo. Không phải chính người Hồi giáo đã làm ra “mùa xuân Ả Rập mà chính là giới thanh niên trẻ khao khác đổi mới. Ai Cập và Tunisia phong trào “Huynh đệ Hồi giáo” đã lên nắm chính quyền thông qua các cuộc bầu cử dân chủ, nhưng rồi chính “Huynh đệ Hồi giáo đã bị chính quần chúng phản đối. Nếu nhà độc tài Bashar Al Assad đã không lợi dụng các phần tử thánh chiến để chống lại các cuộc nổi dậy dân chủ đe dọa quyền lực của hắn, thì “Nhà nước Hồi giáo” cũng sẽ không có cơ hội ra đời Syria

Bánh xe lịch sử vẫn chưa dừng lại trong thế giới Ả Rập. Và có thể đây sẽ là một quá trình còn dài và cũng còn nhiều đẫm máu, nhưng cũng như đã xẩy ra với tổ chức Al Qaeda, “Nhà nước Hồi giáo” rồi cũng sẽ phải thất bại. Thất bại bởi vì chính ngay bản thân của chủ thuyết “thánh chiến Hồi giáo” Jidadism không có lối thoát.


Roma, 09/01/2015
  
chuyển ngữ



PS:
 (1) Bình loạn của người chuyển ngữ: đọc đến đoạn này, nhớ đên cuốn phim hoạt họa nổi tiếng của Walt Disney năm 1940 mang tựa đề “L’apprendista stregone” (Học làm phù thủy): chú chuột Mike bắt chước sư phụ (là một thầy phù thủy) dấy động âm binh là những cây chổi để đám âm binh này tự động lau dọn quét nhà thay cho chú, nhưng đám âm binh “quá đà” xách nước không chỉ đủ để lau dọn nhà cửa mà còn làm ngập cả nhà …

8 tháng 12, 2014

Băng đảng mafia lũng đoạn giới lãnh đạo chính trị Roma



Nguyên tác bài này có tên "Il Paese che vive nella Terra di mezzo" của Roberto Saviano đăng trên nhật báo "la Repubblica" ngày 05/12/2014)
(những đoạn in nghiêng là chú thích của người chuyển ngữ)

Mấy hôm nay công luận nước Ý xôn xao về vụ xì-căn-đan “Mafia capitale”: báo chí đã đăng tải rầm rộ những thông tin tình tiết về các hoạt động điều tra của cơ quan ROS (Raggrupamento Operativo Speciale – một tổ chức điều tra của lực lượng Carabinieri Ý – tức là trực thuộc bộ Quốc phòng) dưới sự chỉ đạo của Thẩm phán Giuseppe Pignatone của Tòa án Roma.

Đúng ra cũng gần như là “chuyện thường ngày ở huyện” vốn vẫn hay xảy ra ở Ý vào mỗi tuần trăng. Đã từ lâu công luận vẫn quen nhìn giai cấp lãnh đạo chính trị một cách kinh tởm, nhưng công luận cũng không nhìn nhận ra nổi những trách nhiệm của mình, thì bây giờ cũng đến phiên giai cấp chính trị cũng chẳng hiểu “vì sao nên nỗi”. Trong giới chính trị bây giờ người ta mua bán, cầm thế linh hồn của mình một cách rẻ mạt – có khi chỉ đến 750 Euro mà không nhận thức ra được mức độ trầm trọng của việc nhận “quà cáp” (có lẽ tình hình kinh tế khủng hoảng mấy năm gần đây khiến giai cấp lãnh đạo chính trị cũng phải bán tháo bán đổ nhân cách đạo đức … cũng như người dân bình thường phải bán tháo bán đổ vàng vòng nữ trang tích lũy trước đây). Giới chính trị bây giờ chẳng còn một chút uy tín tối thiểu, đến những lý tưởng cần thiết cho hoạt động chính trị cũng không có. Bây giờ thiên hạ xem việc “làm chính trị” chỉ đơn thuần là một cơ hội để kiếm tiền, thậm chí là một nghề … mà không cần phải có học thức bằng cấp chuyên môn, không cần phải có kinh nghiệm nghề nghiệp.
Câu hỏi tự nhiên là: làm sao mà những nhân vật trong câu chuyện “u ám” này như Salvatore Buzzi và Massimo Carminati lại có thể trở thành đạo diễn, nhân vật chánh của những vụ việc “khủng” như thế ? Một bên là một tay sát nhân và đã từng tham gia các hoạt động khủng bổ cực hữu, như nhóm NAR (Nuclei Armati Riviluzionari), rồi sau đó nhảy sang gia nhập vào băng đảng xã hội đen như băng đảng Magliana. Bên kia là một tay sát nhân đã bị kết án tù (và đã mãn án tù 24 năm), đã từng hoạt động trong các nhóm cực tả. Còn Carminati thì được “trắng án” dù rằng lúc nào cũng “được tòa án để ý”.
Trong một quốc gia “bình thường” khác thì những tay như Buzzi và Carminati sẽ phải sống dưới sự giám sát của chính quyền, chúng nó cần phải có những thái độ “tích cực” để minh chứng khả năng có thể được hưởng quy chế giảm án tù, xem như là một cơ hội để có thể “hoàn lương” chứ không phải là một thứ “ân xá”.
Nhưng ngược lại thì những tay như Buzzi và Carminati lại được giai cấp lãnh đạo chính trị đặt tin tưởng mà không cần phải có một sự minh chứng trong sạch nào cả. Giới chính trị tin tưởng vào bọn này một cách mù quáng. Công luận tự hỏi làm sao có thể xảy ra một điều cực kỳ ngu xuẩn như thế ? Trong mấy hôm nay câu thần chú là: có tội không phải chỉ những người mắc tội, mà cả chính những người cố tình nhắm mắt làm ngơ. Thế thì “chúng ta” là loại người nào ? Loại mắc tội hay loại nhắm mắt làm ngơ ? Cần phải chọn lựa một trong hai, vì không có khả năng thứ ba.
Làm sao mà những nhân vật như Carminati và Buzzi là có thể được đánh giá là “đáng tin cậy” ? Dễ hiểu thôi. Bởi vì chúng ta đang sống ở Ý. Bởi vì ở Ý không phải người ta từ chối và trốn tránh những quan hệ với những kẻ ít nhiều tồi tệ hơn ta, mà người ta từ chối những quan hệ với người khá hơn ta. Đối với những người trong sạch thì đấy là đối tượng để công phá; mục tiêu là phải triệt hạ những hình tượng tích cực. Chả thế mà trong một ban quản trị thành phố bất cứ ai “khác người” vì có “lương tâm nghề nghiệp” là lập tức phải bị “thuyên chuyển”, thậm chí có thể dựa theo những vụ thổi phồng báo chí nào đó, tùy trường hợp, tùy người. Nhưng nếu những người đó “cản mũi kỳ đà” thì lập tức … “out”. (Cũng phải nói thêm rằng, những người không muốn thỏa hiệp thì lúc nào cũng là mối đe dọa đối với cả một guồng máy đã bị mua chuộc). Chính vì thế mà giới lãnh đạo chính trị vẫn phải dùng và tự trói buộc mình với những nhân vật … không mang những hình tượng (tích cực) để người ta có thể đạp đổ và những nhân vật ấy chẳng bao giờ muốn “đổi mới” cái gì cả … và bọn chúng sống trong cái “thế giới giữa chừng” (mondo di mezzo) theo cái “tư duy” của Carminati, vốn bắt chước theo khái niệm “Terra di mezzo” của triết gia John Ronald Reuel Tolkien (1892-1973): “Nhng người sống thì ở trên, người chết thì ở dưới … còn ta thì ở giữa chừng … nơi mà … tất cả rồi sẽ gặp nhau. Và những người ở “tầng trên” (thượng cấp) cũng muốn là những người ở “tầng dưới” (hạ cấp) làm những chuyện … mà không ai muốn … dơ tay. Và đấy là cái hổ lốn … mọi thứ nhập nhằn trộn lẫn với nhau”.
Coi chừng, đây không phải chỉ đơn thuần là một khái niệm kiểu “cầu nối” giữa giới lưu manh băng đảng với giới quan chức nhà nước. Đây là cả một khái niệm đúc kết tất cả hệ thống triết học kinh tế.
Đấy là một “giao điểm” nơi mà người ta đặt tin tưởng vào những ai “có khả năng”, dù bất cứ ai, miễn là “biết chuyện”. Chính ở đấy xuất hiện Salvatore Buzzi với những hợp tác xã hoạt động trong những giới tuyệt vọng, sống bên lề xã hội, những cựu tù nhân, những người nhập cư, tị nạn vốn tự họ không làm ra được của cải, trong một đất nước như Ý, nơi mà các cơ sở kinh tế sản xuất đang giãy chết, một nước Ý bị nghẹt thở dưới áp lực của một cỗ máy thuế má bất hợp lý, một cơ chế đúng ra phải triệt tiêu những chi phí khủng và những phung phí của giới chính trị, thì ngược lại đấy chính là mỏ vàng cần khai thác.
Ở Ý bất cứ một sự kiện báo động hay khẩn cấp nào cũng đều “bắt buộc” phải trở thành cơ hội làm business (thí dụ như lụt lội, mưa gió bão bùng, động đất, rác rưới, thuyền nhân, nhập cư bất hợp lệ, tị nạn chính trị … thậm chí đến cả những bạo động của chính băng đảng Mafia …). Này nhé, khủng hoảng rác ở Napoli đã “tắm mát” giai cấp chính trị, băng đảng camorra và giới … “doanh nhân” hơn một thập niên. Mare nostrum (chiến dịch cứu vớt thuyền nhân trên biển Địa Trung Hải của nhà nước Ý) là một thảm cảnh cho tất cả bất cứ ai … ngoại trừ Carminati và Buzzi. Động đất ở l’Aquila đã gây nên những tràng cười sảng khoái của giới đại gia. Đối với những tay này những làn sóng thuyền nhân không phải là vấn đề “khẩn cấp mang tính nhân đạo” .. mà chỉ là những cơ hội làm ăn cực kỳ lớn. “Với bọn này (thuyền nhân) chúng ta hái ra tiền còn nhiều hơn đi buôn lậu ma túy”, chúng nói “khoe” với nhau như thế. Điều này có nghĩa là tổ chức băng đảng mafia của Carminati không phải kiếm tiền bằng những hoạt động “truyền thống” mà người ta vẫn hay gọi là …. bất chính (thí dụ như ăn cướp, bắt cóc, ma túy, buôn lậu vũ khí, buôn lậu thuốc lá, đĩ điếm …) mà bây giờ chúng nó đã “chuyển” sang các hoạt động đầy ánh hào quang cao thượng. Nhng hoạt động bất khả xâm phạm và cũng không thể nào có thể gây nghi ngờ. Nhưng ở trong những hoạt động “hào quang tỏa sáng” này … người ta chẳng hề thấy hơi hướm nhân đạo hay lý tưởng ý thức hệ đâu cả: chẳng cần biết tả hay hữu, business là business, những “phi vụ” trong việc giải quyết vấn đề hội nhập cho người Rom (di-gan), vấn đề nhà cửa, vấn đề dân nhập cư … tất cả những khẩn cấp này … đều (một cách trớ triêu) do chính tay chân thuộc hạ của Alemanno đứng ra đảm nhận, những tay mà ngay trong các buổi họp của Ủy ban quản trị thành phố hò hét phản đối các luồn sóng nhập cư, phản đối sự hiện diện của người Rom, đòi đuổi những người “vô gia cư” ra khỏi các khu phố … Tóm lại, ở “nghị trường” thì chúng nó hò hét phản đối sự hiện diện của những thành phần khốn khổ của nhân loại (chúng bảo là làm cho thành phố bị xuống cấp) … nhưng ở ngoài đời thì đấy là những “mỏ vàng” của chúng.
Ngay đến cả việc phân biệt màu sắc chính trị cũng không còn là vấn đề: cực tả và cực hữu vẫn có thể cặp kè cùng nhau làm business, cứ xem Carminati đến từ phía cực hữu, còn Buzzi là dân … cực tả … lại chính là cánh tay mặt của Carminati (thậm chí Carminati còn tin tưởng Buzzi hơn cả vợ mình: hắn bảo với Buzzi, tiền của tao thì tao giao cho mày giữ, không đưa bất cứ cho một ai …. Đến cả vợ tao có đòi cũng không được xì ra !!!).
Nhưng nào chỉ có “cặp bài trùng cực tả-cực hữu” nói trên đâu.
Vấn đề quản lý người nhập cư và tị nạn … là thuộc thẩm quyền cấp nhà nước: Bộ nội vụ. Và chính ngay trên bàn của Bộ nội vụ … đã có mặt người của “cặp bài trùng” nói trên.  Đó là Luca Odevaine, một nhân vật dễ làm cho người ta liên tưởng đến Mr. Wolf trong bộ phim Pulp Fiction (một nhân vật lạnh lùng, tính toán, âm mưu). Mọi chuyện thế là đã được giải quyết. Luca Odevaine này vốn xưa kia giữa chức vụ phó-trưởng văn phòng của Ủy ban quản trị Roma dưới thời Walter Veltroni, rồi sau khi Veltroni hết nhiệm kỳ thị trưởng thì hắn được bổ sang làm “Trưởng ty cảnh sát hàng tỉnh” (provincia) và sau đó được thăng lên làm “trưởng phòng cơ quan phòng vệ dân sự” (protezione civile) của pronvincia di Roma (thời của Zingaretti, đảng PD), để rồi cuối cùng được cử sang làm ủy viên trong tổ chức “điều phối cấp quốc gia về vấn đề tị nạn” (tức là quyết định con số người tị nạn được phân tán ở khắp các tỉnh, quyết định tài trợ cho các kế hoạch tiếp nhận người tị nạn, quyết định ngân sách đầu tư hạ tầng cơ sở để tiếp người tị nạn ….).
Để hiểu rõ hơn: chính Luca Odevaine là người có trách nhiệm điều phối thủ đô Roma trong dịp tang lễ của Đức Giáo Hoàng Paolo II (02/04/2005, dưới thời Veltroni làm Thị trưởng Roma) (với hàng triệu giáo dân và hàng trăm phái đoàn cấp nhà nước đổ về Roma).
Tính chồng chéo không màu sắc chính trị của hệ thống “thế giới giữa chừng” của Carminati dựa trên mô hình “phong bì”, lớn có nhỏ có. Luca Odevaine, thể theo các tiết lộ báo chí, nhận “phong bì” 5 ngàn Euro mỗi tháng.
Nhưng điều đáng chú ý là, vẫn dựa theo các hồ sơ của các cuộc điều tra, hình như chẳng một ai trong đám quan chức bị mua chuộc nhận thức được tình trạng “tham nhũng” của mình. Điều mà đã có nhiều người dự đoán rằng “Tangentopoli (bắt đầu với chiến dịch “bàn tay sạch” của Tòa án Milano vào đầu những thập niên 90 … và đã làm triệt tiêu các đảng phái lẫn cả nền Đệ I Cộng hòa Ý) chỉ là màn đầu của một apocalisse (tận thế) vĩnh viễn của cơ chế chính trị và xã hội” … hình như đang bắt đầu trở thành sự thật. Bây giờ những người tham nhũng không phải họ chỉ cảm thấy được toàn quyền làm những điều bất chính, mà thậm chí họ cũng không còn ý thức được đấy là điều bất chính.
Về mặt chính trị mà nói thì ở đây Matteo Renzi …. hơi bị trễ tàu trong việc quyết định đặt thành ủy PD Roma dưới sự giám sát của trung ương đảng (commissariamento). Bởi vì trước khi tòa án cho nổ ra vụ điều tra “Mafia capitale” .. thì cũng đã có nhiều “tín hiệu” to nhỏ … và giai cấp chính trị thực ra đã phải có lỗ tai để nghe được những tín hiệu đó. Thế mà Renzi, dù rằng có thể có đủ công cụ để “tẩy rửa toàn bộ thành ủy” … thì đã không làm (cái này thì bản thân tôi không mấy được thuyết phục, nhưng đây là ý tưởng của nguyên tác giả bài viết) … lại chỉ lấy quyết định sau khi quả bom điều tra nổ ra (tức là người ta có cảm nhận là Renzi lấy quyết đinh vì bị áp lực chính trị nhiều hơn…, hay nói theo cách nói của người Ý: để bò xổng chuồng rồi mới đóng cửa - Nhưng theo nhận xét cá nhân của tôi thì Renzi "phải đợi" đến lúc này mới có được "thời cơ" để có thể (hy vọng) "rottamare" được thành ủy PD ở Roma).
Còn phía hữu bên kia … hay nói cho đúng thì cũng cùng là một bên … dù rằng khi cần đóng tuồng thì xem như hai bên lúc nào cũng hổn chiến với nhau …. Một cánh hữu ngày càng bình thản chiếm cứ các ban bệ để trục lợi, để chi phối đời sống dân chủ, thậm chí đến cả việc tận dụng báo chí để làm loa như trường hợp nhật báo “il Tempo” mà ông chủ bút đã phải cho đăng bài có lợi cho băng đảng Mafia capitale trong một vụ đấu thầu để quản lý “trại đón nhận tị nạn” ở Castelnuovo di Porto (gần Roma), và ông chủ bút đã phải đích thân gặp gỡ Carminati.
Mafia capitale chỉ mới là màn đầu. Những cuộc điều tra khác ở những thành phố khác sẽ cho thấy Roma không phải là trường hợp đơn lẽ. Ở những quốc gia Châu Âu khác không phải là không có tệ nạn tham nhũng hối lộ, nhưng tham nhũng hối lộ ở những nước ấy không đi đến mức độ lũng đoạn cả cơ chế nhà nước: người bị kết tội tham nhũng sẽ bị đẩy ra khỏi cơ chế vốn được xem như thiêng liêng và cần phải bảo bệ. Ở Ý thì ngược lại, cơ chế nhà nước là thứ cần phải được “tận dụng”, chiếm hữu nó … thay vì bảo vệ nó.
Mà tại sao mọi chuyện này xảy ra ? Tại vì ở Ý hiện nay ai ai cũng “ý thức” được một điều: nếu không bôi trơn ... thì chẳng làm được tích sự gì cả. Nếu không “mạnh tay” thì chẳng xảy ra chuyện gì cả. Kết quả là cả tả lẫn hữu đều đi đến kết luận: đừng cố tình làm kiểu “em chả … em chả” một cách vô ích. Tất cả chúng ta đều phải chấp nhận một thỏa hiệp nào đó trong công việc. (Thậm chí đến những công trình ích lợi và tiên tiến kỹ thuật hàng đầu mà cả thế giới phải nghiên mình thán phục … như trường hợp của kế hoạch xây dựng MOSE ở Venezia, một kiểu đập ngăn nước di động theo triều cường … nhưng cũng phải “bôi trơn” để có thể được … trở thành ích lợi cho xã hội !!!). Đấy là cái lô-gích hoạt động của băng đảng “Mafia capitale”. Cái khái niệm “thế giới giữa chừng” của Carminati không phải là một bước đột phá mang đến những tình huống ghê gớm chi cả ….  Nhưng có điều là khái niệm đó đang được áp dụng đại trà lên tất cả chúng ta.
Bởi chính vì thế mà không ai, không một ai trong chúng ta có thể tin rằng mình … “miễn nhiễm”. Nhng “phong bì” mang logo của ban quản trị thành phố Roma cho thấy là chẳng nơi nào có thể được xem như là thánh địa.

Roma, 08/12/2014

chuyển ngữ

26 tháng 11, 2014

L'oro di Mosca (Nguồn vàng Mạc Tư Khoa)



Ngài Đại sứ Nga ở Paris, Alexandre Orlov, chắc phải cảm thấy lên đến chín tầng mây hôm thứ bảy vừa rồi: trước Thánh đường Notre Dame ngài đại sứ đã cùng với Đức Tổng giám mục địa phận Paris, Andrè Vingt-Trois, khánh thành cây Noel truyền thống. Tờ “le Courier de russie” đã hân hoan đăng tải chi tiết: “Sau một buổi gặp gỡ xẩy ra hồi đầu tháng, phía Nga đã quyết định giúp một tay”.


Chi phí để dựng cây Noel năm nay gia tăng: đến những 80 ngàn Euro. Và thế là ngài Đức Tổng Giám mục phải bắt đầu kêu gọi sự giúp đỡ của các cơ quan ngoại giao. Và Đại sứ quán Nga đã không để lỡ cơ hội. Ngàn năm một thuở: nhân danh truyền thống tôn giáo quốc gia Nga và Pháp cùng chung sức với nhau. Hỏi có cơ hội nào hơn cơ hội này ? Thậm chí như là một bích chương khẩu hiệu dành cho Marine Le Pen, người vốn đã từ lâu toàn tâm ủng hộ cuộc thánh chiến của Putin: “Bài trừ nạn nhập cư, chống khủng bố, và nhất là chống lại cái trật tự thế giới dựa trên sự thống trị của Mỹ”, đó là câu thần chú của bà lãnh đạo Fronte Nazionale, nhìn thoáng qua cứ ngỡ như là một khẩu hiệu của Moscow được dịch ra tiếng Pháp cho Le Pen xử dụng. Le Pen và Putin: một cuộc hôn nhân vì lý tưởng … và có tính toán. Theo báo chí thì “First Czech Russian bank”, vốn là của một đại gia thân cận với Putin, Roman Yavubovich Popov, đã đồng ý cho Fronte National vay 9 triệu Eurro. Le Pen đã xác định thông tin trên, và tuyên bố rằng 9 triệu ấy sẽ được sử dụng vào hoạt động tranh cử Tổng thống Pháp sắp tới.


Cái tin 9 triệu Euro tín dụng nói trên đã khiến tay Tổng thư ký Lega Nord, Matteo Salvini, vốn cũng là một người ngưỡng mộ bà Le Pen, thèm rõ rãi: “Giá mà tụi tôi cũng có được những trợ cấp tài chính như thế … nhất là trong thời buổi gạo châu củi quế như hôm nay”.

“L’oro di Mosca” (Nguồn vàng Mạc Tư Khoa). Có một thời ở Ý người ta nói như thế để ám chỉ những khoảng chu cấp tài chính mà Liên Xô dành cho các đảng cộng sản Châu Âu trong chính sách nhằm chống phá đường lối chính trị của NATO trong thời chiến tranh lạnh. Bao nhiêu nước chảy qua cầu … nhưng mục tiêu của dòng tài chính, công khai hay bí mật, hay cũng chỉ có giá trị tương trưng (như trường hợp cây Noel trước thánh đường Notre Dame) vẫn không thay đổi: tạo điều kiện thuận lợi cho chính sách ngoại giao của Moscow, qua mặt luôn cả cơ chế ngoại giao nhà nước. Có chăng là thay đổi “đối tác” cho hợp với thời đại: xưa thì “vàng” chảy vào két của các đảng “cộng sản anh em”, nay thì “vàng” chảy vào két của các lực lượng mang màu sắc kỳ thị bài ngoại và ái quốc cực đoan.

Dưới con mắt của Moscow, Pháp và Ý được xem như là hai “căn cứ binh vận” lý tưởng, nằm ngay trong “sào huyệt” của NATO: quần chúng phẫn nộ và cảm thấy bị đe dọa trước làn sóng nhập cư và đang đòi hỏi uy quyền quốc gia phải được tái dựng lại và đảm bảo xã hội trước một cuộc khủng hoảng kinh tế xem ra không có ngỏ thoát, bất chấp mọi lời hứa hẹn của chính phủ quốc gia và của Châu Âu ở Brussels.

Hôm nay thì có trục Moscow-Paris, biết đâu chừng ngày mai lại sẽ có trục Moscow-Milano. Các chính phủ của các quốc gia Châu Âu, và ngay cả Châu Âu cứ ngồi đó mà tiếp tục kêu réo, lên án, trước những gì đang xẩy ra ở Ukraine. Khi ở G20 Hollande đã vin vào chuyện Ukraine để lấy cớ làm chậm trễ chuyện Pháp phải giao cho Nga hai chiếc hàng không mẫu hạn, Putin đã bảo Phó thủ tướng Yuri Borisov trả lời: “Chúng tôi kiên nhẫn ngồi đợi”. Kiên nhẫn … cứ như lúc ấy Nga đang còn bận phải lo bận dùng tiền của mình để trang trí cây Noel trước thành đường Notre-Dame.

Chuyển ngữ từ bài "L'oro di Mosca" của Antonio Di Bella đăng trên báo mạng "L'Huffington Post"

Roma, 25/11/2014