13 tháng 6, 2013

May chỉ mới là nói cho có nói !!!!



Cho đến sáng ngày 13/06/2013 chẳng mấy người ở Ý biết Dolores Valandro là ai, ngoài nước Ý thì chị này chắc chắn là một người “vô danh tiểu tốt”. Có thể trong những phường hội địa phương của cái đảng Lega Nord ở vùng Padova thì người ta biết Dolores Valandro là ai.

Nhưng kể từ trưa hôm nay các mạng truyền thông và dân cư mạng không ngớt bàn tán nói về Dolores Valandro. Bản tin của các đài vô tuyến chiều này đã đưa tin về chị này lên hàng “tít lớn. Và chắc chắn là tên tuổi của chị này cũng đã vượt qua khỏi biên giới nước Ý.

Nguyên nhân rất “đơn giản”, đơn giản đến độ không thể nào nghĩ rằng có thể xẩy ra chuyện như thế: Dolores Valandro, xuyên qua trang Face Book của mình, đã viết như thế này:  “Ma mai nessuno che se la stupri. Così tanto per capire cosa può provare la vittima di questo efferato reato ???? Vergona !!!” (Sao chẳng ai hãm con mẹ ấy đi. Để thử xem con mẹ ấy cảm nhận như thế nào về cái tội ác ghê tởm này ???? Đáng nhục !!!).


Trang Face Book của chị Dolores Valandro với lời khích động hãm hếp Bà Bộ trưởng Cecile Kyenge


“Con mẹ” trong câu nói ấy chính là Bà Bộ Trưởng chuyên trách vấn đề hội nhập, Cecile Kyenge, Bộ trưởng da màu đầu tiên trong lịch sử nước Ý. Và Dolores Valandro, đảng viên của đảng Lega Nord, một đảng kỳ thị bài ngoại,  là thành viên của ban quản trị phường khóm Nord Arcella thuộc  thành phố Padova, một khu phố có mật độ người nhập cư rất cao.

Dĩ nhiên là một tuyên bố ghê tởm như thế đã gặp phải một luồn sóng phản đối mạnh mẽ từ các phong trào dân sự, các tổ chức văn hóa, các lực lượng chính trị, kể luôn cả đảng Lega Nord: thậm chí lãnh đạo đảng Lega Nord đã quyết định trục xuất chị Dolores Valandro ra khỏi đảng.

 Báo chí nước ngoài hôm nay cũng đăng tải tin về chuyện Dolores Valandro

Về mặt chính trị mà nói, một tuyên bố như thế chắc chắn chỉ gây thêm khó khăn cho đảng Lega Nord, vốn đang trong cảnh thoái trào hơn cả năm nay kể từ khi nổ ra chuyện “ăn cắp công quỹ” của gia đình và phe nhóm của “lãnh tụ” Umberto Bossi nổ ra hồi tháng tư năm ngoái.... Do đó, quyết định lấy khoảng cách với chị Dolores Valandro, và thậm chí trục xuất, là điều mà đảng Lega Nord bắt buộc phải làm.

Nhưng đó là mặt chính trị. Còn về mặt tư tưởng và đường lối văn hóa của đảng Lega Nord thì .... thấy vậy mà ... chưa chắc là vậy. Bởi vì thật ra cung cách hành xử của chị Dolores Valandro, nói theo cách nói của nhà Phật, không phải là cái nhân, mà nó là cái quả. Cái quả của một tư duy kỳ thị bài ngoại xuyên suốt cả đảng Lega Nord từ trên xuống dưới.

Thông thường thiên hạ hay nói .... dân Ý hiền lành tốt bụng (Italiani, brava gente). Người ta hay kháo nhau rằng trong chiến tranh lính Ý (dưới thời phát xít) so với lính Đức ... thì nhân đạo hơn nhiều. Người ta cũng hay kháo nhao rằng ... người Ý xề xòa, dĩ hòa di quý, không kỳ thị .... như dân .... Thụy Sĩ ...

Những “truyền thuyết” vừa kể ... phần nào cũng có thể phản ảnh một vài sự thật trong một vài tình huống nào đó .... Nhưng phải thành tâm mà nói, dân Ý “hiền lành tốt bụng” ... cũng chẳng qua là vì lịch sử Ý trong những thập niên vừa qua ... không có điều kiện để “thử lửa” dân Ý: cho mãi đến những thập niên 70 của thế kỷ vừa qua, người Ý còn phải “xuất khẩu lao động”, dân Ý chỉ cứ phải lo đi sang các nước khác để mưu sinh ... chứ mấy ai đến nước Ý để tìm sống. Cứ coi các quy luật và chế độ hành chánh của nhà nước Ý đối với vấn đề nhập cư thì rõ: trong khi vào những thập niên 60, các quốc gia Tây Âu khác như Đức, Pháp, Thụy Sĩ, Hòa Lan, Thụy Điển, Phần Lan .... đã có những chính sách để đối phó với vấn đề nhập cư, và nhất là biết tận dụng các nguồn lực nhân sự mới đến từ cộng đồng nhập cư để đóng góp vào guồng máy kinh tế và đời sống văn hóa chính trị của các quốc gia Tây Âu. Đó là chưa kể đến các nước Bắc Mỹ như Mỹ hay Canada ... Trong khi đó, mãi cho đến đầu những thập niên 70, chính sách quản trị vấn đề nhập cư của nước Ý còn rất mơ hồ và gần như .... không có một chiến lược nào cả. Kể cũng dễ hiểu, vì cho đến đầu những thập niên 70, mấy ai nghĩ đến chuyện đi sang Ý để “tha phương cầu thực” ?

Mãi cho đến giữa thập niên 80 trở đi, con số người nhập cư vào Ý bắt đầu tăng nhanh, nhất là con đường nhập cư từ Bắc Phi qua đường biển Địa Trung Hải: một phần do làn sống di dân thời “hậu hiện đại” ngày một tăng, một phần các biên giới cũng bắt đầu mở rộng, một phần chiến tranh và đói kém ở những vùng Phi Châu và Á Châu hay ở Trung Đông vẫn tiếp diễn ... do đó làm tăng con số người “tị nạn”. Các chính sách “tự do đi lại” trong một số khu vực Châu Âu (hiệp ước Schengen) đã khách quan biến nước Ý thành như  một “đầu cầu” để làn sóng nhập cư (nhất là làn sống nhập cư bất hợp pháp) tìm cách thâm nhập vào các quốc gia Châu Âu khác. Kể từ đó người dân Ý mới “ngộ” ra được .... sự hiện diện của người nước ngoài .... và chính đấy là lúc người dân Ý bắt đầu được “thử lửa”.

Nếu ngồi nghe các tin thời sự từ hành hung đến đâm chém, từ bóc lột lao động nhập cư bất hợp pháp (lao động đen) đến các tuyến đường mãi dâm, từ các phát ngôn hùng hổ của các lãnh đạo kỳ thị bài ngoại ở các khu vực Bắc Ý ... thì khó mà có thể nói rằng “Italiani, brava gente”. Nhất là thêm hiện nay, tình cảnh kinh tế suy thoái, công ăn việc làm giảm sút, phúc lợi xã hội bị cắt xén ... thì .... người Ý lại càng khó mà có thể “tốt bụng”.

Và những lực lượng chính trị mị dân đều tận dụng chiêu bài kỳ thị bài ngoại .... để hút cử tri, nhất là những cử tri kém văn hóa ... nhưng lại khá giả (tiêu biểu tầng lớp doanh nhân của các cơ sở sản xuất nhỏ ở các khu vực Đông Bắc nước Ý (vùng Veneto, vùng Friulli Venezia Giulia, vùng Trentino Alto Agide, vùng Lombardia). Bằng chứng là mức độ phát triển “siêu tốc” trong hai thập niên vừa qua của cái đảng Lega Nord ở vùng Padania.

Nhưng cái bất cập của người Ý trong vấn đề nhập cư là: nếu người Ý đi ra nước ngoài sinh sống ... thì họ rất tán dương những chính sách tạo thuận lợi cho người nhập cư, thậm chí nếu có một nhân vật gốc Ý trở nên nổi tiếng ở một nước nào đó ... thì cả dân Ý lấy làm hãnh diện. Nhưng quên rằng đó cũng nhờ có những thuận lợi mà các quốc gia sở tại dành cho người nhập cư. Đến khi có người nước ngoài nhập cư vào Ý ... thì đại đa số dân Ý (xuyên qua các chính sách nhà nước) đều chỉ muốn “đàn áp” và “cản trở” các bước hội nhập. Một đứa trẻ cha mẹ người Ý, sinh ra ở Bắc Mỹ chẳng hạn ... thì được quyền có quốc tịch nước sở tại .... và người Ý rất tự hào con của mình có hai quốc tịch. Nhưng nhà nước Ý đến nay vẫn còn áp dụng chính sách “huyết thống” để ngăn cấm các trẻ em có cha mẹ người nước ngoài nhưng sinh ra ở Ý. (*)

Trở lại câu chuyện thời sự hôm nay của chị Dolores Valandro: “hãm hiếp phụ nữ” vốn là một vấn nạn tồi tệ nhất của nhân loại. Lịch sử của nhân loại trong mấy chục thế kỷ vừa qua đã để xẩy ra không biết bao nhiêu vụ “hãm hiếp tập thể phụ nữ” trong những hoàn cảnh bất ổn như chiến tranh, diệt chủng. Hãm hiếp là điều mà một người bình thường, có lý trí, không thể nào chấp nhận ... nói chi đến việc “khích động” người khác đi hãm hiếp. Sự việc lại càng trở nên tồi tệ hơn nếu người đi khích động lại chính là một phụ nữ.

Trên giấy trắng mực đen thì chị Dolores Valandro bị lãnh đạo đảng lấy khoảng cách và bị trục xuất. Nhưng biết đâu chính các lãnh đạo đảng Lega Nord vẫn có thể “bên dưới” an ủi ngầm, ủng hộ ngầm, động viên ngầm ... chị ta ....  vì nói cho cùng  - bỏ qua một bên vấn đề ngôn từ của lời viết của chị Dolores Valandro trên Face Book – nội dung của hành động của chị ta vẫn phù hạp với chính sách kỳ thị bài ngoại xưa nay của đảng Lega Nord.

Sau khi bị làn sóng phản đối làm dữ, chị Dolores Valandro đã tuyên bố xin lỗi bà Bộ trưởng “da màu”, và chị biện minh rằng .... đó chỉ là – nói theo cách nói của người Ý “una battuta !!!” – tức là như kiểu nói của người Việt ta: “thì nói cho có nói” ....

May là chỉ mới là “una battuta” ....

Roma, 13/06/2013
 



Chú thích:
(*) Về điểm này thì ... nhà nước Ý và nhà nước Việt Nam rất gần nhau !!!

11 tháng 6, 2013

Giải an ủi ....

Chiều nay (10/06/2013), song song với việc đưa tin thất cử của cựu (phát xít) Thị trưởng Gianni Alemanno, các mạng truyền thông cũng đưa tin Isabella Rauti vừa được Bộ trưởng nội vụ Angelino Alfano tiến cử vào chức vụ “Cố vấn bộ nội vụ - đặc trách về vấn nạn thảm sát phụ nữ (femicidio)”.


Isabella Rauti


Để những ai không nắm rõ “cội nguồn”, xin đưa ra một số thông tin để thấy hai tin trên có những liên quan mật thiết với nhau.

Isabella Rauti là vợ của ngài Gianni Alemanno. Và Isabella cũng là con gái của Pino Rauti (1926-2012), một tay trùm phát xít ở Ý vào những thập niên 50-70.

Vào thời huy hoàng của Berlusconi, khi Alemanno nắm được thủ đô Roma, thì bà vợ được đưa vào làm “Cố vấn trong hội đồng hàng vùng” của Lazio dưới thời Thống đốc Renata Polverini (cũng là dân (cựu) phát xít), và đồng thời cũng được bổ nhiệm làm “cố vấn” cho Bộ Bình đẳng nam nữ (Pari opportunità) dưới thời của Bộ trưởng Mara Carfania (trong đội cận vệ của Berlusconi, và cũng là tình nhân của Italo Bocchino – cũng là dân (cựu) phát xít).

Bây giờ thì Bẹt cũng không còn bá vương trong Quốc hội, vùng Lazio thì Renata Polverini cũng bị ra rìa (nhưng được Bẹt đưa vào Quốc hội), thủ đô Roma được giải phóng ….  Trước những đại nạn liên tục như thế …. Bẹt đã nhanh chóng ra lệnh cho tay thư ký riêng là Angelino Alfano tấn phong Isabella Rauti vào làm cố vấn cho bộ nội vụ. Một kiểu “giải an ủi” cho người “thất thế”.

Điều trớ triêu là một chị phát xít, con gái của một trùm phát xít, vợ của một tay phát xít, lại làm cố vấn đặc trách về vấn nạn thảm sát phụ nữ khi mà tư duy của phát xít là đề cao “phong cách macho” và miệt thị phụ nữ.

Ở Ý, những vụ hãm hiếp và thảm sát phụ nữ thường là do bàn tay của những nhân vật có quan hệ với phát xít. Thí dụ như vụ thảm sát ở Circeo vào giữa thập niên 70 (http://it.wikipedia.org/wiki/Massacro_del_Circeo) , vụ nữ diễn viên kịch nghệ Franca Rame (1929-2013) (vợ của Dario Fo), một trong những nhân vật tiêu biểu của phong trào “giải phóng phụ nữ” (Femminismo), cũng đã từng bị phát xít bắt cóc và hãm hiếp vào thời thập niên 70.

Đưa một người có tư duy phát xít vào làm cố vấn Bội nội vụ đặc trách bảo vệ phụ nữ ... thì chẳng khác nào phong cho Dracula vào làm Trưởng phòng truyền máu của nhà thương !!!

Giải an ủi. Nhưng là an ủi cho Dracula.

Roma, 10/06/2013
 

10 tháng 6, 2013

Trước hồi sinh ... sau hồi hộp !!!



Trưa hôm nay (10/06/2013) cơm nước xong xuôi …. chừng khoảng 3-4 tiếng đồng hồ sau là máy di động nhận SMS liên tục ... và cái laptop trên bàn thì cứ gỏ liên miên báo có thư điện tử ....

Bè bạn khắp nơi cũng đang theo dõi trực tuyến kết quả bỏ phiếu vòng hai ở thủ đô Roma và tin “giải phóng” bay về tới tấp.

Dù ngay trong kỳ bỏ phiếu vòng một (hai tuần trước) ít nhiều ai cũng đã “tiên đoán” được rằng Roma sẽ được giải phóng kỳ này ... Nhưng giữa bè bạn với nhau, để kiên kỵ (một chút tư duy mang tính dị đoan vẫn còn), không đứa nào dám thẳng thắng “bộc lộ” niềm hy vọng .... Và nhất là sau cái “chiến thắng què quặt” ở Quốc hội hồi tháng 2 vừa qua ... mọi người ai nấy cũng thấy cần phải “cẩn trọng bất áy náy”.

Vậy mà khi đến xế chiều, lúc các mạng truyền thông loan tin “Roma chính thức đã được giải phóng” ...  vẫn cứ “Mà niềm vui như đến bất ngờ. Ngày đi như trong đêm mơ tuổi lớn rồi mà như ngây thơ...”

Mà nhìn chung thì nào chỉ có riêng Roma: cánh trung-tả thắng ở cả 16 thành phố lớn bé, 16-0 như các báo chí đăng trên mạng. 

Thậm chí đến "căn cứ địa" (Treviso - 20 năm liên tục có thị trưởng người phe hữu) của đám cực hữu và kỳ thị như Lega Nord cũng được giải phóng. Thậm chí đến thành phố Brescia, nơi mà Berlusconi đã chọn để tổ chức một cuộc biểu tình rầm rộ chống lại Tòa án Milano đã dám kết tội hắn, cũng rơi vào tay cánh trung-tả. 

Còn đám 5 sao ... thì trở thành đám "ra sao ngày sau" !!!!

Cái cảm giác mà tôi có được hồi chiều là như người đã phải ngụp lặn dưới mặt nước gần như thiếu điều muốn đứt hơi tưởng như sắp đứt bóng .... thì may sao ngóc đầu lên khỏi mặt nước kịp thời hớp được dưỡng khi ... Đảng Dân Chủ sau mấy tháng ngụp lặn trong mớ bòng bong rối như tơ vò, tưởng đâu sắp chìm xuồng ... thì nay như vớ được cái phao.

Mớ bòng bong rối đến độ mà trong một buổi “talk-show” với anh Tổng thư ký Đảng Dân Chủ (Gugliemo Epifani), tay ký giả ranh mãnh hỏi kiểu nữa đùa nữa đâm thọc: “Đảng Dân Chủ kỳ này thắng cử lớn hỉ. Thế thì sự cố gì đã xẩy ra trong đảng thế ?” Anh chàng Tổng thư ký đảng cũng phải mất đến mấy giây đồng hồ thừ mặt ra ... trước khi nhận ra câu nói ranh mãnh của tay ký giả .... 

Nhưng như người đã phải ngụp lặn dưới mặt nước quá lâu ... nay mới trồi lên khỏi mặt nước, hít được dưỡng khí để nuôi buồng phổi .... và cũng để kịp nhận thấy rằng ... mình vẫn còn đang chơ vơ giữa biển chưa thấy đâu là bờ bến.

Trước mắt thì có chút dưỡng khí để thoát chết ... Nhưng rồi cũng lại lo lắng biết liệu có đủ sức để bơi đến bờ đến bến hay không ?

Trên đầu thì nắng hôm nay rực rỡ, nhưng nhìn ra phía chân trời thì vẫn còn thấy đám mây đen ...

Thôi thì trước mắt mừng “hồi sinh” .... và trong bụng đang nhấp nhỏm lo hồi hộp !!!!

Roma, 10/06/2013




20 tháng 5, 2013

Sống trong sợ hãi ...



Chiều hôm qua nhận được email của một người bạn đưa tin trong nước hiện có một số công dân Việt Nam đang ký tên vào “Lời kêu gọi trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha” (1).



Anh bạn cũng rất tế nhị, chỉ giới hạn đưa tin, không thêm thắt gì cả.

Vậy mà cả đêm tôi không ngủ được.

Uyên và Kha quá trẻ. 

Cậu Kha 25 tuổi. Cô Uyên cũng chỉ mới 21 tuổi. Các nhà văn nhà thơ gọi là lứa đôi mươi. Trên những vùng đất có tự do dân chủ thì thanh niên ở vào tuổi đôi mươi này kẻ còn đang miệt mài đèn sách, người bắt đầu leo lên những nấc thang đầu đời của sự nghiệp chuyên môn. Cũng đồng trang đồng lứa với thiên hạ, vậy mà thay vì bay nhảy tung tăng để tận hưởng hạnh phúc của tuổi trẻ và để đóng góp khả năng tài lực của mình cho đất nước, Kha và Uyên sẽ phải trói cuộc đời cuộc đời của họ trong nhà giam (Đinh Nguyên Kha 8 năm cộng 2 năm cho tội cố ý gây thương tích trong một vụ án khác chưa chấp hành hình phạt, Nguyễn Phương Uyên 6 năm. Cả hai cùng bị quản thúc thêm 3 năm sau khi mãn hạn tù) 



Đinh Nguyên Kha trước "vành móng ngựa" !!!

Nếu “mọi chuyện êm xuôi”, thì cậu Kha sẽ được hít thở không khí tự do trở lại lúc ... 38 tuổi, cái tuổi mà những thanh niên trang lứa, những bè bạn của cậu đã đang ngất ngưỡng leo lên được nữa đoạn đường của nấc thang danh vọng nghề nghiệp, còn Kha thì sẽ lận đận đi tìm công ăn việc làm trong tuổi “nữa nạc nữa mỡ”, trẻ không còn trẻ, mà già thì chưa già !!!

 Nguyễn Phương Uyên đang "thọ án" !!!

Nếu “mọi chuyện êm xuôi”, thì cô Uyên sẽ được trở lại đời sống bình thường lúc ... 30 tuổi, cái tuổi mà các bè bạn của cô, những người trang lứa với cô, đã hoàn tất các học trình của họ, có người đã lao đầu vào việc xây dựng sự nghiệp, có người đang tiếp tục đào sâu chuyên môn, có người chắc cũng đang tu nghiệp đâu đó trên thế giới, còn Uyên thì sẽ lận đận đi tìm một giải pháp nào đó để có thể tiếp tục hoàn tất học trình ... vào cái tuổi “nữa nạc nữa mỡ”, trẻ không còn trẻ, mà già thì chưa già !!!

Đó là nói ... nếu “mọi chuyện êm xuôi” .... Bằng không ....

Tôi không ngủ được vì bị ám ảnh bởi hai nét mặt quá trẻ của hai thanh niên đã dám can đảm làm những gì mà tôi không bao giờ dám làm. Họ dám nối gót của những thế hệ cha ông xưa kia đã dám hiên ngang ngẩng cao đầu đứng trước vành móng ngựa của chế độ thực dân, của đế quốc, của cầm quyền Mỹ-ngụy ... Có điều cha ông của họ còn được niềm kiêu hảnh là dám đối mặt với thực dân đế quốc, với chính quyền Mỹ-ngụy .... Còn với Uyên và Kha .. thì họ đang đối mặt với .... chính quyền gì đây ?

Tôi không ngủ được vì tôi nghĩ đến mấy đứa cháu của tôi, cũng ở vào tuổi của cô Uyên. Chúng cũng đang tự do miệt mài đèn sách ... Cuộc sống của chúng may mắn được mọi thứ đầy đủ, tinh thần không bị áp bức, chỉ lo học và vui chơi với bè bạn. May mắn cho chúng. Lâu lâu nghe nói ở đại học có biểu tình xuống đường ... là tôi cũng lo ngay ngáy cho chúng nó ... Làm sao tôi dám tưởng tượng ra cảnh mấy đứa cháu tôi bị tù tội chỉ vì ... mắc cái tội “chống phá nhà nước” ? Ở đây, chúng nó phê phán chỉ trích tận mặt chửi tận tai chính phủ những gì chúng nó không đồng thuận.

Nhưng thực ra tôi không ngủ được ... vì còn một lý do rất “thầm kín” riêng tư của tôi.

Lý trí bảo tôi là phải ký tên vào “Lời kêu gọi” để hổ trợ tinh thần và chính trị cho hai thanh niên mà tôi cảm thấy mến phục (mến phục như tôi đã từng mến phục những thanh niên cùng trang lứa với tôi vào những thập niên 70 của thế kỷ trước đã xuống đường biểu tình chống Mỹ-ngụy ở miền Nam Việt Nam)

Nhưng tôi sợ. Tôi có quá nhiều thứ để có thể mất mát. 

Các cháu của tôi hiện đang yên ổn học tập. Thân nhân của tôi đang ở vào thành phần sung túc trong xã hội trong nước. Lâu lâu tôi cũng về thăm quê hương, vừa hưởng lại cái không khí của đất nước, vừa thấy mặt họ hàng bè bạn. Bây giờ đất nước “phát triển”, nên đi chơi vui vẽ thoải mái. Đồng tiền tôi đem về Việt Nam cho phép tôi tận hưởng những thú vui mà tôi không thể có khả năng tận hưởng nơi đất khách. Tôi cũng đã lục tuần rồi. Còn được bao nhiêu năm nữa để tôi có thể tận hưởng những thú vui trần thế ? Tôi không muốn đánh mất những điều đó. Tôi sợ cho tôi. Tôi sợ cho thân nhân của tôi. Tôi sợ cho con cháu của tôi. Nhưng cái sợ đó đã ngăn cấm tôi không cho làm theo những gì lý trí mong muốn.

Tôi đang sống sung túc. Sống sung túc ... nhưng cũng là sống trong sợ hãi (2).

Tôi biết. Nhưng tôi sợ.

Roma, 20/05/2013
 

 

Chú thích:

(1)   Có thể theo dõi phiên tòa ở Long An xử hai thanh niên Đinh Nguyên Kha và Lê Phương Uyên ở đây: http://www.diendan.org/viet-nam/tieng-noi-uyen-kha-truoc-toa

(2)   “Sống trong sợ hãi” là tựa đề của cuốn phim Việt Nam của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên Truyện phim này kể về một người lính Việt Nam Cộng Hòa cũ tên Tải có đến hai người vợ mà đây là thời kỳ vừa mới giải phóng nên cuộc sống vô cùng khó khăn. Để kiếm tiền nuôi gia đình. Anh ta nghĩ ra một cách là phải gỡ bom mìn của quân đội Mỹ cài trước kia rồi đem bán sắt vụng kiếm tiền, cho dù bị nhiều người ngăn cản nhưng anh vẫn quyết phải làm cho bằng được.

19 tháng 5, 2013

Tả hữu vẫn khác nhau ....



Cánh tả ở Ý hôm nay vẫn còn đình đám hổ lốn chửi bới nhau về quyết định “vắng mặt” của đảng Dân Chủ trong cuộc biểu tình của công đoàn FIOM hôm qua ở Roma để phê phán các chính sách kinh tế tài chánh và chỉ trích các biện pháp giải quyết vấn đề lao động của chính phủ “đại đoàn kết”.



 Hôm qua giữa rừng cờ ... thiếu vắng cờ của đảng Dân Chủ !!!

Thực ra nếu muốn mị dân và giữ được sự đồng thuận của cử tri cánh tả, thì Gugliemo Epifani vẫn có thể trực tiếp lên tiếng ủng hộ của biểu tình của FIOM, vì đó là cuộc biểu tình để biểu lộ những bức xúc của người lao động trước tình hình kinh tế xã hội khó khăn của nước Ý hôm nay. Nhưng chính phủ hiện nay là chính phủ “đại đoàn kết”, trong đó đảng Dân Chủ đang giữ vai trò nồng cốt (Thủ tướng Enrico Letta là người của đảng Dân Chủ). Một quyết định tham gia biểu tình của công đoàn cũng có nghĩa là gián tiếp bất đồng thuận với chính sách kinh tế xã hội và lao động hiện nay của chính phủ. Gugliemo  Epifani đã quyết định tránh mâu thuẩn vừa tham gia chính phủ lại vừa xuống đường chống chính phủ.

Ứng xử của đảng Dân Chủ hoàn toàn đi ngược lại với cách ứng xử của đảng Nhân Dân Tự Do của Berlusconi. Chỉ cần ngành tư pháp kết án Berlusconi (tức là chuyện riêng tư cá nhân của Berlusconi) .. là tất cả âm binh của đảng Nhân Dân Tự Do, đến cả những người đang giữ chức bộ trưởng trong chính phủ (chẳng hạn như Angelino Alfano, Bộ trưởng bộ nội vụ, và không phải là người duy nhất trong hội đồng chính phủ) đều ào ào xuống đường biểu tình ở Brescia để chống lại quyết định kết án Berlusconi, gây ra một sự mâu thuẩn đối đầu giữa hai quyền lực nhà nước: một bên là Hành pháp (các bộ trưởng xuống đường là đại diện cho Hội đồng chính phủ), một bên là Tư pháp (tòa án Milano).

Người ta vẫn hay rêu rao rằng ... tả hữu bây giờ đều như nhau. Người có trí thức một tí thì lập luận rằng phân biệt tả hay hữu không phải là vấn đề quan trọng ....

Thực ra thì tả vẫn khác biệt với hữu. Nhất là khi hữu lại là hữu của Berlusconi .. thì rõ ràng là với cánh tả như mặt trăng với mặt trời.

Khi Berlusconi bị kết án ... là ngay lập tức cánh hữu, bất kể vị trí trọng trách nhà nước, tất cả đều âm binh kéo nhau để chống lại một quyền lực nhà nước. Không kể chi đến những hệ lụy chính trị lên chính phủ. Không đếm xỉa chi đến cung cách hành xử mâu thuẩn.

Đảng Dân Chủ thì ngược lại, trước vai trò và trọng trách của mình trong chính phủ, Gugliemo Epifani đã không chạy theo nước cờ mị dân để xuống đường với công đoàn để rơi vào tình trạng mâu thuẩn bất nhất với chính phủ.

Rất có thể là trong thời buổi “hậu hiện đại” hôm nay, làm chính trị ở Ý(nhất là chính trị biến tướng sau 2 thập niên bị Berlusconi chi phối) cũng có nghĩa là phải chấp nhận các “thủ thuật” (hay thủ đoạn ?) : chạy theo quần chúng, mị dân, chửi bới, đả phá ... Trong tình cảnh như thế, thì rõ ràng là đảng Dân Chủ đang đi ngược lại với quần chúng, đang để mất lòng cử tri ...

Nhưng ở đời, đôi khi cần phải có can đảm ứng xử một cách đứng đắn trước sau như một, dù phải trả giá đắt. Rất có thể là Gugliemo Epifani sẽ bị chỉ trích, rất có thể là đảng Dân Chủ lại sẽ bị mất phiếu ... Nhưng bù lại, đảng Dân Chủ đã hành xử một cách đứng đắn, nghiêm túc, và có trách nhiệm với chính phủ.

Chả bù đảng Nhân Dân Tự Do chỉ cần Berlusconi hô lên một tiếng là toàn âm binh xuống đường chống nhà nước, chống chính phủ .... để rồi hôm sau tiếp tục ngồi vào ghế Bộ trưởng để tiếp tục “đại đoàn kết”.

Công luận có quyền phê phán về quyết định của đảng Dân Chủ. Nhưng đảng chính trị là đảng chính trị, công đoàn là công đoàn, mỗi tổ chức có vai trò và trách nhiệm riêng. Không bất cứ lúc nào, trong tình huống nào, đảng chính trị (dù là đảng tả) cũng bắt buộc phải “múa” chung với công đoàn. Mà nếu không “múa” chung với công đoàn cũng không có nghĩa là đảng chính trị bất đồng thuận với công đoàn. Mỗi bên ứng xử theo cương vị của riêng mình.

Có thể là cung cách ứng xử của đảng Dân Chủ sẽ không có lợi về mặt chính trị cho đảng, không thu hút được cử tri, nhưng nó cho thấy là tả và hữu vẫn còn khác nhau, khác nhau rất nhiều trong đời sống chính trị nghiêm túc.

Roma, 19/05/2013

26 tháng 4, 2013

Hôn nhân đền bù !!!



Phải gọi cái chính phủ Ý sắp được ra đời như thế nào ? Chính phủ “đại đoàn kết” ? Chính phủ “lâm thời” ? Chính phủ “cứu quốc” ?

Dù gọi với văn từ nào đi nữa thì cái chính phủ này na ná giống như một “đám cưới đền bù” (matrimonio riparatorio) vì cô dâu lỡ “ăn trước kẻng”, một cuộc hôn nhân không đến bằng đam mê tình cảm mà chỉ đơn thuần tính toán thiệt hơn.

65 năm Cộng hòa, chưa bao Quốc hội Ý “nặn” ra được một chính phủ “khác thường” như thế này.

Một vài chuyên gia chính trị, cùng với dăm ba vị sử học đã nhanh nhẹn nhắc lại mô hình “thỏa hiệp lịch sử” (compromesso storico) vào đầu những thập niên 70 giữa Enrico Berlinguer (đảng Cộng sản Ý) và Aldo Moro (Dân Chủ Thiên Chúa giáo). Nhưng các vị ấy “lờ” đi những chi tiết bối cảnh của thời chiến tranh lạnh, của những cuộc đảo chánh nổ ra liên tục ở Nam Mỹ (Cile, Argentina), ở Châu Âu (Hy Lạp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha), của thời điểm đỉnh cao của chiến lược khủng bố, đỏ có, đen có.

Nhưng có hai chi tiết quan trọng khiến cho mọi ý tưởng ví von so sánh giữa cái chính phủ “đại đoàn kết” hôm nay với chính phủ “thỏa hiệp lịch sử” ngày xưa hoàn toàn …lạc đề.

Chi tiết thứ nhất là dù có “thỏa hiệp lịch sử”, Đảng Cộng sản Ý cũng chỉ giới hạn ở mức độ “không bất tín nhiệm” (non sfiducia – lối chơi chữ chính trị cực siêu của một giai cấp chính trị một thời – ngày nay giai cấp ấy đã bị “tiệt giống”), và không bao giờ trực tiếp tham gia vào Hội đồng chính phủ (thời đó chưa bao giờ có một Bộ trưởng Cộng sản).

Chi tiết thứ hai: thời đó hề chỉ biết làm hề chứ không làm chính trị !!!

Còn bây giờ, hề Arcore đứng ra bật đèn xanh cho ra đời một Hội đồng bộ trưởng trong đó có đủ “âm binh”: từ D’Alema đến Alfano, từ Franceschini đến Lupi, từ Amato đến Monti, thậm chí có người còn nhồi nhét vào đấy cả Brunetta và Gelmini …. Để cho  thằng hề Genova nhạo báng là một đám “loạn luân” .

Tất cả để làm gì ? Trong khi “keo sơn” để đám “loạn luân” này ngồi chung với nhau chỉ là sự hăm dọa của Tổng thống Napolitano: nếu không thì tao từ chức, tụi bây muốn làm gì thì làm !!!

Thực ra thì kết quả bầu cử Quốc hội vừa rồi cũng đã có khả năng để tránh phải “loạn luân”: chỉ cần đám 5 sao mở cửa cho Đảng Dân chủ: hai bên cộng lại cũng đã có thừa đa số Quốc hội, không phải chỉ lập được chính phủ, mà thậm chí còn có thừa khả năng cải tổ hàng đống luật lệ bất nhất, thay đổi hiến pháp .... và nhất là đưa ra những đạo luật để “tuyệt nọc” được Berlusconi một cách vĩnh viễn.

Nhưng 5 sao đã không chọn kịch bản đó. Cái cớ chính thức là vì 5 sao muốn làm cách mạng toàn diện. 5 sao không muốn phải “hạ mình” ngồi xuống với giai cấp lãnh đạo chính trị thối nát.

Sự thật là vì 5 sao không có khả năng làm một cái gì đó có tính cách xây dựng. 5 sao không có can đảm học hỏi. 5 sao chỉ biết lẫn trốn trong những câu phỉ báng, chửi bới thô tục ... để tránh phải đối diện với thực tế. Vì thực tế không phải là đạp đổ mà là xây dựng. Vã lại ở đời đạp đổ bao giờ cũng dễ hơn là xây dựng. 5 sao đã chọn con đường ít chông gai cho mình ... nhưng lại đầy chông gai cho cả nước Ý.

 
Giống như cha mẹ của một cô dâu lỡ “ăn trước kẻng”. Đến đây thì cũng chỉ biết ngậm bồ hòn vui vẽ mừng cho “đôi trai tài gái sắc” ... và trong bụng tự hỏi: hôn nhân này rồi sẽ kéo dài được bao lâu ?

Roma, 26/04/2013


21 tháng 4, 2013

Kẻ khóc người cười ...



Sau 11 đời  Tổng thống, kể từ năm 1948, là năm mà nước Ý bắt đầu trở thành một quốc gia theo chế độ Cộng hòa,  đến nay chưa bao giờ có một Tổng thống được tái nhiệm. Sự kiện Tổng thống Giorgio Napolitano được bầu tái nhiệm lần thứ hai là một sự kiện đúng là lịch sử.

Và sự kiện lịch sử nói trên lại càng thêm “lịch sử” nếu xét về tuổi thì ông Giorgio Napolitano nay đã 88 tuổi, nhiệm kỳ Tổng thống là 7 năm, như thế thì ông Napolitano sẽ về về hưu lúc 95 tuổi, có lẽ sẽ là vị Tổng thống “già” nhất trên thế giới.

Càng thêm “lịch sử” nếu người ta nhớ rằng chính bản thân ông Giorgio Napolitano cũng đã nhiều lần trước đây, trước khi Quốc hội Ý bước vào vòng bầu cử tân Tổng thống, đã tuyên bố bác bỏ tất cả những khả năng tái nhiệm dù rằng lúc đó cũng đã có nhiều tiếng nói đề nghị giải pháp tái nhiệm như một phương án để tránh tình trạng bế tắt trong việc đi tìm một nhân vật được sự đồng thuận rộng lớn trên sân khấu chính trị nước Ý, một sự bế tắt mà sau cùng Quốc hội Ý đã không tránh khỏi.

Tất cả những chi tiết có tính cách “lịch sử” như vừa kể trên cho thấy là giải pháp sau cùng đưa ông Giorgio Napolitano tái nhiệm chức Tổng thống là hậu quả của một sự khủng hoảng chính trị chưa từng thấy ở Ý: tình hình bất phân thắng bại trong kỳ bầu cử Quốc hội ngày 25/02, và sự từ chối hợp tác với nhau giữa các lực lượng chính trị, mỗi bên có những lý lẽ riêng, mỗi bên có những trách nhiệm riêng, cộng thêm những mâu thuẩn nội bộ của từng lực lượng, đã khiến Quốc hội hoàn toàn bị bế tắt sau 5 vòng bầu cử không có kết quả, và mỗi vòng bầu cử đã để lại trên “chiến trường” một nạn nhân bị “bắn sẻ” vô tội vạ, đốt cháy hoàn toàn khả năng để có thể trở thành người kế nhiệm của Giorgio Napolitano.

 Chủ tịch Hạ viện và Thượng viện đến Dinh Quirinale để thông báo chính thức kết quả bỏ phiếu vòng 6: 
Tổng thống Giorgio Napolitano đắc cử tái nhiệm nhiệm kỳ II

Cũng phải nói rằng giải pháp tái nhiệm của Giorgio Napolitano là do chính hai đảng lớn của hai liên minh trung tả và trung hữu, tức là đảng Dân Chủ của ông Pier Luigi Bersani và đảng Nhân dân Tự do của ông Silvio Berlusconi, chính thức yêu cầu, xem như đó là con đường khả thi duy nhất để đưa Quốc hội ra khỏi tình trạng bế tắt: phía bên liên minh trung tả đã tuyên bố là không còn có khả năng đề cử một nhân vật nào khác, sau khi hai ứng cử viên do chính đảng Dân chủ đề cử, ông Franco Marini và ông Romano Prodi bị ngay chính nội bộ của đảng Dân chủ “bắn sẻ” một cách thê thảm trong hai vòng bỏ phiếu kín. Phía bên liên minh trung-hữu thì đảng Nhân dân Tự do cũng biết là với những “nợ nần công lý” của ông Berlusconi, bất cứ một nhân vật nào do chính liên minh trung-hữu đề cử đều sẽ bị xem như là “giải pháp lá chắn” để bao che cho Berlusconi, và chắc chắn là sẽ bị liên minh trung-tả cũng như phong trào 5 sao “đốt cháy” ngay lập tức.

Dù rằng đã nhiều lần tuyên bố khước từ mọi khả năng tái nhiệm, nhưng trước tình hình cực kỳ khủng hoảng chính trị của nước Ý, trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế tài chánh trầm trọng hơn cả năm nay, ông Giorgio Napolitano đành phải chấp nhận yêu cầu của các đảng phái, tiếp tục “dấn thân” thêm 7 năm để tìm cách cứu vãn nước Ý. Vã lại, chính bản thân ông Napolitano, một nhân vật có uy tín cực kỳ lớn, không phải chỉ trong nội bộ nước Ý, mà ngay cả trên chính trường quốc tế, cũng sẽ tiếp tục đứng ra “bảo kê” cho nước Ý trước đầu sóng ngọn gió của thị trường quốc tế, trước những áp lực của các đối tác Châu Âu, trước những yêu cầu của các tổ chức quốc tế.

Trước mắt có thể nói rằng, với giải pháp tái nhiệm ông Giorgio Napolitano, tạm thời nước Ý đã qua được khúc “cua” hiểm nghèo bầu tân Tổng thống, nhưng đồng thời cũng là một giải pháp mang tính chất “bảo thủ” nhiều hơn là “đổi mới” trên sân khấu chính trị nước Ý. Bảo thủ không phải trực tiếp vì lý do tuổi tác hay cá nhân riêng của ông Napolitano, mà bảo thủ trong nghĩa là chính trị nước Ý đã không có khả năng “tái tạo” sinh lực để cứ phải tiếp tục “bám lấy lưng quần” của các vị “cha già dân tộc”: ngay chính bản thân của các ứng cử viên do các đảng phái đề cử trong 5 vòng bầu bán trước đó, và đã bị đốt cháy liên tục, vị nào cũng trên dưới 80, người trẻ nhất là ông Romano Prodi cũng đã 74 tuổi, trong khi lúc nào các lực lượng chính trị cũng hô hào đổi mới và trẻ hóa giai cấp chính trị. Ngay cả đến phong trào “5 sao”, vốn liên tục lên án giai cấp chính trị sơ cứng ... cũng chỉ đề cử ra được ông Stefano Rodotà, một nhân vật chính trị rất có uy tín ở Ý, nhưng cũng đã ở vào “bát tuần”.


Ai cũng biết là cách đây hơn một tháng, đứng trước kết quả bầu cử bất phân thắng bại ở Quốc hội, chính ông Giorgio Napolitano, người có trách nhiệm phải chỉ định nhân vật đứng ra lập chính phủ để Quốc hội tín nhiệm thông qua, đã lớn tiếng yêu cầu các lực lượng chính trị, vì tình trạng khủng hoảng của nước Ý, nên tìm cách hiệp thương với nhau để cho ra đời một chính phủ “đại đoàn kết”, có một đa số ổn định trong Quốc hội, và như thế thì mới có hy vọng lần lần đưa nước Ý ra khỏi cơn khủng hoảng.

Ông Pier Luigi Bersani, tổng thư ký đảng Dân chủ đã được chọn đứng ra tìm cách lập chính phủ, và như ta đã biết, Đảng Dân Chủ, để có thể có một đa số ổn định, chỉ có thể chọn một trong hai kịch bản: hoặc được sự đồng thuận của Phong trào “5 sao”, hoặc hợp tác với Berlusconi. Với Phong trào “5 sao” thì mọi cánh cửa đều đã bị khép kín. Với Berlusconi thì bất cứ một động thái “đại đoàn kết” nào cũng bị xã hội xem như là một “thủ thuật thông đồng bất chánh” với Berlusconi, thủ phạm chính của tình hình khủng hoảng kinh tế tài chánh và chính trị ở Ý. Do đó kết quả là sau hơn 50 ngày kể từ khi có Quốc hội khóa mới, nước Ý vẫn ... vô chính phủ.

Một vài nguồn tin hành lang thì cho rằng với nhiệm kỳ mới, Tổng thống Giorgio Napolitano có thể lấy quyết định giải tán Quốc hội cho đi bầu lại, quyết định mà trước đây ông Napolitano không thể làm được vì theo hiến pháp Tổng thống trong 6 tháng cuối cùng của nhiệm kỳ không còn có quyền giải tán Quốc hội. Như thế, vẫn theo các nguồn tin hành lang, thì ông Napolitano có thể giải tán Quốc hội và cho đi bầu lại, vì đi bầu lại cũng là một trong những giải pháp mà nhiều đảng phái đang hò hét, không biết là thực tâm muốn đi bầu lại ... hay chỉ đe dọa gây áp lực trên sân khấu chính trị.

Theo tin các báo chí thì khi được các đảng phái yêu cầu tái nhiệm, ông Giorgio Napolitano đã đưa ra điều kiện tiên quyết để ông có thể quyết định tái nhiệm như là một hành động hy sinh vì quyền lợi chung của đất nước, đó là các đảng phái, nhất là phía đảng Dân Chủ phải bảo đảm sẽ đi đến việc thành lập chính phủ “đại đoàn kết” như chính Tổng thống đã đề ra trước đây.

Như thế có nghĩa là với quyết định tái nhiệm nói trên, ông Giorgio Napolitano sẽ ráo riết đưa hai liên minh trung-tả và trung-hữu đến giải pháp lập ra một chính phủ “đại đoàn kết” để có một đa số vững chải trong Quốc hội.

Cũng vẫn theo một số tin hành lang, thì trong các buổi hội đàm giữa Tổng thống Napolitano với hai đảng Dân Chủ và đảng Nhân dân Tự do để đưa ra giải pháp tái nhiệm, người ta có nói đến khả năng đưa ra một chính phủ do ông Giuliano Amato làm Thủ tướng, một người có nhiều uy tín trên chính trường và cũng đã có quá khứ làm Chủ tịch hội đồng Bộ trưởng. Tuy nhiên nhân vật Giuliano Amato cũng thường bị xem như là tay chân một thời của Bettino Craxi (Tổng thư ký Đảng Xã Hội, và là một trong những nghi phạm chính của các vụ tham nhũng hối lộ của thời Đệ I Cộng hòa, bị chiến dịch “Bàn tay sạch” ví bắt đến độ phải chạy trốn sáng Tunisia và mất ở đó). Vì Craxi được xem như là“ô dù” chính trị của Berlusconi trong những thập niên 70-80, lúc Berlusconi bắt đầu mở rộng phạm vi hoạt động kinh doanh từ lãnh vực bất động sản sang truyền thông đại chúng (các kênh tivi tư nhân), và do đó, quá khứ là thuộc hạ của Craxi cũng khiến Giuliano Amato dễ bị các cử tri cánh tả dị ứng.


Ông Giorgio Napolitano đã đắc cử tái nhiệm vào chức Tổng thống với 738 phiếu, hơn rất nhiều so với con số đa số quá bán cần thiết là 504 phiếu. Nhưng điều quan trọng hơn là với 738 phiếu, ông Giorgio Napolitano đã tái nhiệm với 196 phiếu nhiều hơn so với hồi năm 2006 khi ông được Quốc hội bầu làm Tổng Thống lần thứ nhất. Điều này, dù với lý do nào đi nữa, đã khẳng định uy tín cực kỳ lớn mà ông Giorgio Napolitano đã tạo ra trong 7 năm vừa qua.

Rất có thể sẽ có một vài lực lượng chính trị nào đó phê phán quyết định tái nhiệm như là một “thủ thuật thông đồng bất chính” của các lực lượng chính trị không muốn đổi mới để tiếp tục lũng đoạn cơ chế nhà nước đã quá sơ cứng. Thậm chí như Phong trào “5 sao” đã lập tức lên án rằng quyết định tái nhiệm nói trên là tương đương với một cuộc “đảo chánh”. Và đang tìm cách khích động quần chúng xuống đường tụ tập biểu tình chống “đảo chánh” với khẩu hiệu kiểu “thà chết còn hơn mất dân chủ !!!”.

Nhưng cần phải phân biệt nội dung chính trị của giải pháp tái nhiệm với thể thức pháp lý của quá trình tái nhiệm. Về mặt nội dung, thì như đã nói, mỗi lực lượng chính trị có quyền tự do phán xét, đồng thuật hay phê phán giải pháp nói trên... Nhưng về mặt pháp lý mà nói, việc Quốc hội công khai bỏ phiếu và đa số đã bỏ phiếu cho ông Giorgio Napolitano là điều hoàn toàn hợp pháp, không vi phạm bất cứ một điều gì trong hiến pháp. Ngay đến cả hiến pháp cũng không có điều khoản nào ngăn cấm hay điều kiện hóa quyết định tái nhiệm Tổng thống. Do đó, việc so sánh quyết định tái nhiệm như là một cuộc đảo chánh có nghĩa là không thông suốt và áp dụng hiến pháp một cách đứng đắn.

Ngay chính cả ông Stefano Rodotà, ứng cử viên do Phong trào “5 sao” chỉ định, một nhà nghiên cứu hiến pháp sành sỏi, cũng đã công nhận tính cách hợp pháp của quá trình tái nhiệm của ông Giorgio Napolitano.

Thói đời thì bất cứ một quyết định nào rồi cũng phải có “kẻ khóc người cười”. Quyết định tái nhiệm nói trên, dù rằng được đại đa số các lực lượng chính trị tả cũng như hữu (trừ phong trào “5 sao”) đều tỏ vẻ hả hê đồng thuận. Trong quá trình kiểm phiếu,  khi con số phiếu dành cho Napolitano chỉ mới lên đến 500 phiếu ... (trong khi đa số quá bán cần 504 phiếu) thì cả nghị trường đã vỗ tay kéo dài cả phút. Nhưng có lẽ đó chỉ là bề nổi để các lực lượng chính trị tìm cách che dấu tì vết của một sự bất lực của họ đã không có đủ khả năng để nặn ra một Tổng thống mới .... đến độ phải chạy về nhà níu lấy lưng quần của một ông lão đã gần 90 tuổi đời mà than khóc.

Riêng đối với đảng Dân Chủ, thì mấy ngày bầu cử vừa qua đã cho thấy đảng Dân Chủ hoàn toàn bị chia rẽ trầm trọng, các lực lượng phe phái nội bộ đấu đá nhau, không phải trong hậu cung mà ngay trên sân khấu quốc hội, mọi sự việc diễn biến công khai trước mặt mọi người, khiến cho uy tín của đảng, nhất là của tầng lớp lãnh đạo đảng bị sói mòn đến tận xương tủy. Chỉ trong 3 vòng bầu bán mà Đảng Dân chủ đã triệt tiêu hai nhân vật có uy tín trên sân khấu chính trị, thậm chí một trong hai người là “cha đẻ” của lực lượng “Cây Ô-liu”, vốn là tiền thân của đảng Dân chủ hôm nay, đó là ông Romano Prodi. Rồi “đốt” luôn cả Tổng thư ký đảng là ông Pier Luigi Bersani: đã phải lấy quyết định từ chức vì đã không còn đủ uy tín để điều hành toàn bộ đại biểu của đảng trong Quốc hội.

 Bersani không cầm được nước mắt khi ông Giorgio Napolitano tái đắc cử chức vụ Tổng thống

Như đã nói, quyết định nào rồi cũng có kẻ khóc người cưới. Người khóc chắc chắn là ông Bersani, vừa nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Nghĩa đen là khi ông Giorgio Napolitano được tuyên bố đắc cử tái nhiệm, Bersani đã không cầm được nước mắt. Có lẽ là giọt nước mắt khóc cho nước Ý vừa qua cơn thoát hiểm. Có lẽ là giọt nước mắt khóc cho chính sự bất lực của mình. Hay đơn thuần chỉ là khóc như một cú “xả hơi” sau những ngày cực kỳ căng thẳng. Nhưng dù “khóc” như thế nào đi nữa, những giọt nước mắt ấy cho thấy là đảng Dân chủ đã bị một cú sốc to lớn và đang trong giai đoạn cực kỳ rối loạn... Chắc chắn điều này sẽ không phải là điều kiện thuận lợi cho đảng trong đời sống chính trị tương lai, và trước mắt là sẽ không tạo thuận lợi cho tình hình chính trị nước Ý trong quá tình thành lập chính phủ sắp tới.

Rất có thể là trong thâm tâm của ông Giorgio Napolitano không nghĩ rằng ông ta sẽ phải đi hết 7 năm sắp tới. Có thể là ngay một vài năm, sau khi tình hình chính trị nước Ý trở lại ổn định, sau khi khủng hoảng kinh tế tài chánh  được vượt qua ... thì ông Giorgio Napoltano sẽ xin từ chức. Lý do từ chức thì rất dễ: chỉ cần đưa ra sức khỏe và tuổi tác ... Suy nghĩ này có nghĩa là bên cạnh trách nhiệm hy sinh vì quyền lợi của đất nước, ông Giorgio Napolitano cũng muốn tiếp tục tạo thời cơ cho chính các lực lượng tiến bộ có thời gian để  “thay da đổi thịt”, đổi mới cung cách hoạt động và đường lối cho phù hợp với hoàn cảnh mới của đất nước. Hy vọng rằng tín hiệu này của ông Giorgio Napolitano sẽ được giai cấp lãnh đạo chính trị của các lực lượng tiến bộ nhận thấy được.

Nếu có người khóc, thì cũng có người cười. Chắc chắn người cười, mà cười to cười lớn một cách hả hê .... đó chính là quái kiệt Berlusconi.

Cho đến trước tháng hai, trước khi bầu cử Quốc hội, các vụ scandal tham nhũng hối lộ và ăn cắp của công xẩy ra ngay trong các đơn vị hành chánh nhà nước trong đó dính líu đến rất nhiều nhân vật chính trị thuộc đảng Nhân dân Tự do hay của đảng Liên đoàn phương bắc trong liên minh trung hữu, cộng thêm những xâu xé nội bộ ngay trong đảng, khiến đại đa số quần chúng cho rằng Berlusconi đã “hết thời”. Thậm chí một số đảng viên cao cấp trong đảng Nhân dân tự do cũng đã tuyên bố rời bỏ đảng để sang các lực lượng chính trị khác. Rồi kết quả bầu cử cho thấy là đảng của Berlusconi bị mất phiếu trầm trọng, gần 6 triệu phiếu so với thời hoàn kim của năm 2008. Do đó, ai cũng nghĩ là Berlusconi sẽ phải rút lui ẩn dật. Ngay chính bản thân của Berlusconi cũng đã đôi lần tuyên bố có ý định rút lui không trực tiếp lãnh đạo đảng. Nhưng, chính những khó khăn và những bất nhất của đảng Dân chủ, trong hoàn cảnh Quốc hội bất phân thắng bại, cộng thêm thái độ vô ý thức chỉ muốn đạp đổ của phong trào “5 sao” đã trực tiếp đẩy Đảng Dân Chủ vào đường cùng và gián tiếp tạo cơ hội thuận lợi cho Berlusconi cùng với Đảng Nhân dân Tự do trở lại vị thế quyết định được vận mạng của Quốc hội.



Berlusconi cười hả hê khi ông Giorgio Napolitano đắc cử tái nhiệm Tổng thống

Khi Berlusconi phê phán sự bất lực của Đảng Dân chủ sau hơn 50 ngày vẫn để cho nước Ý không có chính phủ mới, khi Berlusconi chỉ trích sự vô ý thức và thiếu trách nhiệm của Đảng Dân chủ trước cơn khủng hoảng trầm kha của nước Ý, trước những khó khăn bức xúc của xã hội .... thì cũng chính là lúc Berlusconi cố tình đánh tráo “quên” rằng chính Berlusconi đã cầm quyền liên tục gần hai thập niên qua, chính Berlusconi với âm binh đa số trong Quốc hội đã không làm bất cứ một cải tổ nào để giúp nước Ý vươn lên mà chỉ hè nhau đưa ra những đạo luật che chắn cho Berlusconi trước vành móng ngựa .... và làm tê liệt cả nước Ý, đẩy đưa nước Ý đến hoàn cảnh khủng hoảng hôm nay. Nhưng hôm nay, Berlusconi, như người vừa đánh trống vừa ăn cướp, đã đứng lên hô hào đòi các lực lượng chính trị phải có trách nhiệm cùng nhau hợp tác lập chính phủ “đại đoàn kết” để cứu nước Ý ... Nhưng thực ra là Berlusconi chỉ còn có lá bài “đại đoàn kết” để có thể trở lại tham gia hành pháp và tiếp tục đưa ra những kế họach lá chắn để che chở cho chính ông ta.

Chính phủ “đại đoàn kết” là con đường giải cứu trước mắt cho Berlusconi.

Chính vì thế khi Bersani khóc, thì Berlusconi lại hớn hở cười tươi.

Và chắc có lẽ cùng cười với Berlusconi là những nhân vật lãnh đạo trong thâm cung của Đảng Dân chủ đã tổ chức “bắn sẻ” ông Romano Prodi ngày hôm kia trong vòng bầu cử lần thứ 5.

Roma, 21/04/2013